Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

  • NHỮNG NGÀY ĐẦU BỠ NGỠ.

    Nhớ mãi ngày đầu tiên bước vào lớp 10, ai cũng còn ngại ngùng, ánh mắt rụt rè, nhưng chỉ cần một nụ cười, một câu hỏi mượn bút, chúng ta đã trở thành bạn. Từ đó, những năm tháng cấp ba không chỉ là học tập mà còn là hành trình gắn kết.

  • LỨA TUỔI 18

    Ngày chia tay ra trường, chúng ta đã viết trong nhật ký: ‘Dù mai này mỗi người một nơi, tình bạn 2001-2004 sẽ mãi không phai.’ Bao năm trôi qua, mở lại trang nhật ký cũ, ta nhận ra: đúng là thời gian có thể làm ta trưởng thành, nhưng không thể xóa nhòa tình bạn ấy.

  • KỶ NIỆM SAU GIỜ HỌC

    Nhật ký còn ghi rõ những buổi chiều tan học, cả nhóm rủ nhau đi ăn quà vặt. Gánh bánh cuốn đầu ngõ, quán chè bà Hai, hay những bắp ngô nướng vỉa hè... tất cả trở thành hương vị của tuổi học trò. Không phải món ăn, mà chính tiếng cười rộn rã của bạn bè mới làm ta nhớ mãi.

  • NHỮNG BUỔI SINH HOẠT ĐÁNG NHỚ

    Những buổi sinh hoạt tập thể luôn là ký ức khó quên: cùng nhau chuẩn bị, tập luyện, hồi hộp trên sân khấu rồi vỡ òa niềm vui khi cả lớp giành giải. Không chỉ là cuộc thi, đó còn là kỷ niệm gắn kết tình bạn 2001-2004 thêm bền chặt.

  • NHỮNG BUỔI GẶP MẶT KHI RA TRƯỜNG

    Ra trường mỗi người một ngả, nhưng cứ dịp hè hay tết, cả lớp lại hẹn gặp nhau. Quán quen, tiếng cười xưa vẫn rộn ràng, nhắc chuyện học trò, chuyện đời. Những buổi gặp mặt ấy giữ tình bạn 2001-2004 mãi bền chặt, không bao giờ phai.

BẠN BÈ KHÓA 2001 – 2004 DỰ ĐÁM CƯỚI BẠN NGÔ VĂN THÀNH: NIỀM VUI HỘI NGỘ

 

BẠN BÈ KHÓA 2001 – 2004 DỰ ĐÁM CƯỚI BẠN NGÔ VĂN THÀNH: NIỀM VUI HỘI NGỘ



Hồi ức tuổi học trò nối dài trong ngày vui

Tháng 10/2022, làng quê Bình Minh, Kiến Xương bỗng trở nên rộn rã hơn thường lệ. Không chỉ bởi tiếng nhạc cưới vang khắp nẻo đường, mà còn vì đây là nơi diễn ra cuộc hội ngộ đặc biệt của tập thể bạn bè khóa 2001 – 2004. Nhân vật chính của ngày hôm ấy – chú rể Ngô Văn Thành – chính là người bạn gắn bó với bao kỷ niệm học trò.

Hai mươi năm kể từ ngày rời ghế nhà trường, mỗi người một công việc, một hành trình, nhưng tất cả đều háo hức khi nghe tin Thành “lên xe hoa”. Và thế là, từ khắp nơi, bạn bè tìm về Bình Minh để chúc mừng, để cùng nhau sống lại một phần thanh xuân.

Không khí rộn ràng – Tình bạn thắm đượm



Ngay từ sáng sớm, những chiếc xe máy, ô tô nối nhau dừng lại trước cổng nhà chú rể. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười vang xen lẫn những cái bắt tay thật chặt. “Ơ kìa, thằng Nam đây rồi!”, “Trông mày khác quá!”, “Cậu vẫn như hồi lớp 12 nhỉ!” – những câu nói tưởng chừng vụn vặt mà chan chứa niềm vui hội ngộ.

Không khí đám cưới đã náo nhiệt, nay càng rộn ràng hơn với sự xuất hiện của cả nhóm bạn cùng thời. Hình ảnh tập thể khóa 2001 – 2004 quây quần bên cô dâu, chú rể khiến ai nấy đều xúc động. Đó không chỉ là lời chúc phúc cho Thành, mà còn là minh chứng cho một tình bạn dài lâu.

Mâm cỗ cưới – nơi kết nối bao câu chuyện



Trong bữa tiệc cưới, bạn bè cùng ngồi chung mâm, vừa thưởng thức những món ăn quê nhà, vừa hàn huyên chuyện cũ. Bát canh măng, đĩa gà luộc, chén rượu nồng… tất cả trở nên đậm đà hơn bởi tiếng cười giòn giã và những câu chuyện không dứt.


Có người nhắc lại kỷ niệm những buổi trực nhật quên khăn lau bảng, có người nhớ về lần cả lớp rủ nhau trốn học đi đá bóng. Chỉ cần một mẩu chuyện, cả bàn lại cười nghiêng ngả, như thể những ngày tháng 2001 – 2004 vẫn còn nguyên vẹn.

Hát hò – tái hiện không khí hội diễn xưa

Không thể thiếu trong ngày vui là những tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn”. Một chiếc loa thùng dựng giữa sân, thế là cả nhóm lại trổ tài. Bài “Nối vòng tay lớn” được hát vang, khiến cả sân cưới như bừng sáng. Những ca khúc học trò, những bản nhạc tuổi trẻ vang lên, đưa tất cả quay ngược thời gian.

Có bạn mạnh dạn cầm micro, có người chỉ dám vỗ tay cổ vũ, nhưng tất cả đều chung một niềm vui: hát cho bạn, hát cho tình bạn, và hát cho một tuổi trẻ rực rỡ.

Giọt xúc động trong niềm vui

Bên cạnh những tiếng cười, cũng có những phút lặng. Khi nhìn chú rể Thành rạng ngời hạnh phúc bên cô dâu, nhiều người chợt nghĩ về hành trình trưởng thành của cả thế hệ. Từ những đứa trẻ tóc cháy nắng, áo đồng phục bạc màu, nay ai cũng đã có mái ấm, công việc, trách nhiệm riêng.

Một bạn chia sẻ: “Nhìn Thành hôm nay, tớ thấy như chúng ta đang lớn lên cùng nhau một lần nữa. Thật may vì tình bạn này vẫn còn nguyên vẹn sau ngần ấy năm.” Câu nói giản dị mà khiến nhiều người lặng đi, để rồi cùng nhau cụng ly, thay cho lời hứa sẽ giữ mãi tình thân.

Lưu giữ khoảnh khắc – Kỷ niệm không phai

Trước khi ra về, cả nhóm bạn khóa 2001 – 2004 cùng chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Đằng sau họ là cổng cưới rực rỡ, phía trước là những nụ cười rạng ngời. Ai cũng hiểu rằng, tấm ảnh ấy không chỉ ghi lại khoảnh khắc dự đám cưới bạn Ngô Văn Thành, mà còn lưu giữ một phần ký ức tuổi học trò đã theo suốt cuộc đời.

Những bức ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội ngay sau đó, lập tức nhận được hàng loạt bình luận từ những bạn không thể về dự. “Ước gì mình cũng có mặt!”, “Nhìn ảnh thôi mà thấy xúc động quá!” – những dòng tin nhắn như kéo tất cả lại gần nhau hơn, dù khoảng cách địa lý có xa xôi.

Kết

Đám cưới bạn Ngô Văn Thành tại Bình Minh, Kiến Xương tháng 10/2022 không chỉ là ngày vui của một đôi uyên ương, mà còn là ngày hội ngộ của cả một thế hệ. Tiệc cưới ấy, trong mắt bạn bè khóa 2001 – 2004, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, là minh chứng rằng tình bạn học trò, dù 20 năm trôi qua, vẫn bền chặt, vẹn nguyên.

Ngày mai, mỗi người sẽ lại quay về với công việc và cuộc sống riêng, nhưng chắc chắn, kỷ niệm về cuộc hội ngộ trong ngày cưới của Thành sẽ còn sống mãi, như một dấu son đẹp đẽ trong hành trình thanh xuân của cả lớp.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

CUỘC HỘI NGỘ KHÓ QUÊN SAU 20 NĂM

 

CUỘC HỘI NGỘ KHÓ QUÊN SAU 20 NĂM

Hai mươi năm – một con số đủ dài để con người ta trải qua bao biến động, để một thế hệ học trò ngày nào nay đã trưởng thành, mỗi người một ngã rẽ. Thế nhưng, khi tiếng gọi của kỷ niệm cất lên, tất cả lại cùng nhau tụ hội, như thuở áo trắng tinh khôi còn vương mùi phấn bảng. Và thế là, năm 2024 – tròn 20 năm kể từ ngày rời mái trường thân yêu, lứa học trò khóa 2001 – 2004 đã có một cuộc hội ngộ thật khó quên.


Gặp lại nhau sau bao năm xa cách


Ngày hội ngộ, ngay từ sớm, hội trường đã rộn ràng tiếng cười nói. Người ở gần, người ở xa, có bạn đã phải thu xếp công việc, đi cả trăm cây số chỉ để kịp có mặt. Những cái ôm thật chặt, những ánh mắt rưng rưng khi gặp lại thầy cô và bạn bè cũ khiến ai nấy đều bồi hồi. Nhiều gương mặt đã hằn dấu thời gian, nhưng nụ cười thì vẫn hồn nhiên như xưa.

Đặc biệt, sự hiện diện của thầy cô càng làm buổi gặp mặt thêm phần thiêng liêng. Vẫn dáng dấp thân quen, vẫn giọng nói ấm áp, thầy cô gợi lại bao ký ức về một thời dạy dỗ, yêu thương. Bao năm rồi, nhưng tình thầy trò, bạn bè vẫn còn vẹn nguyên.

Bữa tiệc ấm cúng – tình cảm dạt dào

Bữa tiệc được chuẩn bị chu đáo, với đầy đủ món ăn quê nhà thân thuộc. Giữa những mâm cỗ đơn giản nhưng ấm tình, các bạn học sinh năm nào nay lại ríu rít như một đại gia đình. Những ly rượu nồng, những tiếng cụng ly “100% nhé!”, hòa cùng câu chúc sức khỏe, chúc thành công, chúc nhau hạnh phúc, tất cả tạo nên một không khí tưng bừng mà ấm áp.

Có bạn chia sẻ về công việc, có bạn khoe gia đình nhỏ, có người kể chuyện xa xứ. Mỗi câu chuyện như một mảnh ghép làm nên bức tranh đa sắc của cuộc sống sau 20 năm. Và quan trọng hơn cả, đó là ai nấy đều thấy hạnh phúc khi được ngồi lại bên nhau, cùng nhớ về một thời đã qua.

Hát hò – trở về tuổi học trò

Sau bữa tiệc, không thể thiếu những tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn”. Một chiếc loa kéo được mang đến, thế là cả hội trường biến thành sân khấu. Người hát bolero, người hát nhạc trẻ, người thì mạnh dạn tái hiện lại ca khúc mình từng hát trong hội diễn 20 năm trước.


Những tràng pháo tay vang lên, những tiếng hò reo cổ vũ náo nhiệt. Có lúc cả lớp cùng hòa giọng trong một bài hát về tuổi học trò, âm vang ấy như kéo cả ký ức quay ngược trở về. Mỗi câu hát không chỉ là âm nhạc, mà còn là sợi dây nối kết tâm hồn, giúp mọi người như sống lại những ngày tháng thanh xuân.

Ôn lại kỷ niệm – tiếng cười xen lẫn giọt nước mắt





Khi niềm vui lắng xuống, ai nấy cùng ngồi lại, mở album ảnh cũ, xem từng tấm hình đen trắng đã ố vàng. “Ôi, đây là lớp mình trong buổi lao động trồng cây năm ấy!”, “Nhìn tóc mày hồi đó buồn cười quá!”, hay “Nhớ cái lần bị cô Hà bắt trực nhật lại không?” – những câu nói tưởng chừng đơn giản mà khiến cả hội trường cười nghiêng ngả.

Thế nhưng, cũng có những phút lặng. Khi nhắc đến một vài người bạn không may đã vắng mặt mãi mãi, ánh mắt mỗi người lại chùng xuống, lòng dâng lên niềm thương nhớ. Chính khoảnh khắc ấy, ai cũng thấy trân trọng hơn tình bạn còn lại, trân quý hơn từng cuộc gặp gỡ.

Những điều chưa kịp nói

Cuộc hội ngộ sau 20 năm không chỉ là dịp để vui chơi, ăn uống, hát hò. Quan trọng hơn, đó còn là cơ hội để bày tỏ những điều chưa kịp nói. Có bạn gửi lời cảm ơn đến thầy cô vì những bài học làm hành trang cả đời. Có người xin lỗi vì tuổi học trò từng vô tư nghịch ngợm, làm thầy cô buồn lòng. Có bạn nắm tay bạn thân, nói rằng “dù xa nhau, tình bạn vẫn không hề thay đổi”.

Những câu nói giản dị ấy, có lẽ trong đời thường khó để thốt ra, nhưng trong khoảnh khắc đặc biệt của cuộc hội ngộ, lại trở thành liều thuốc cho trái tim, làm ấm lòng tất cả mọi người.

Lời hẹn cho ngày mai

Buổi gặp mặt khép lại khi trời đã về khuya. Trên đường ra về, ai cũng lưu luyến chẳng muốn chia tay. Những bức ảnh tập thể chụp vội, những cái bắt tay thật chặt, những cái ôm không rời… tất cả tạo nên một dấu ấn sâu sắc, để mỗi người đều mang về một phần ký ức rạng rỡ.

“Chúng ta hẹn nhau thêm 5 năm nữa nhé!”, “Lần tới nhớ tổ chức to hơn!” – những lời hẹn vang lên trong niềm vui và hy vọng. Bởi ai cũng hiểu, cuộc đời có thể đưa ta đi nhiều hướng khác nhau, nhưng tình bạn và ký ức tuổi học trò thì mãi là điểm tựa để trở về.


Kết

Cuộc hội ngộ sau 20 năm – năm 2024 – không chỉ là một buổi tiệc đơn thuần, mà là hành trình trở lại thanh xuân, là dịp để gắn kết lại những trái tim tưởng chừng đã xa. Ăn uống, hát hò, ôn kỷ niệm – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tình thầy trò, tình bạn, và tình người. Và chắc chắn rằng, ký ức đẹp đẽ ấy sẽ còn theo mãi trong hành trang cuộc đời của mỗi thành viên khóa 2001 – 2004.


Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

NẾU ĐƯỢC QUAY VỀ – NHẬT KÝ KHÓA 2001-2004

 

NẾU ĐƯỢC QUAY VỀ – NHẬT KÝ KHÓA 2001-2004


Có những khoảng khắc trong đời, chỉ cần nhắm mắt lại, ta ước gì được quay về một lần nữa. Với lứa học trò khóa 2001 – 2004, ký ức ba năm cấp 3 giống như một cuốn phim quay chậm, chứa đầy tiếng cười, nước mắt và những kỷ niệm không bao giờ phai. Nếu được quay về, chắc chắn ai cũng muốn sống lại một lần tuổi học trò ấy – cái tuổi trong sáng, ngây thơ, đầy mơ mộng và cũng nhiều vụng dại.

Nếu được quay về… sẽ lại thấy mình trong lớp học cũ

Cái bàn gỗ đã mòn, chiếc bảng đen phủ bụi phấn, tiếng quạt kẽo kẹt quay đều… tất cả là hình ảnh quen thuộc của lớp học xưa. Nếu được quay về, chắc hẳn ta sẽ lại thấy chính mình ngồi ở dãy bàn thứ ba, cạnh cửa sổ, nơi có ánh nắng xiên qua tán lá phượng chiếu vào. Những buổi sáng chạy vội vì sợ trễ giờ, những hôm quên vở bài tập bị thầy cô trách yêu, tất cả đều đáng nhớ đến mức nao lòng.

Có những tiết học trầm lắng với giọng văn tha thiết của cô Hiền, có những giờ toán căng thẳng nhưng đầy hứng thú cùng cô Hà xinh xắn, rồi những buổi thí nghiệm hóa học sôi nổi dưới sự dẫn dắt của cô Liên. Nếu quay lại, ta sẽ lắng nghe từng lời giảng bằng cả trái tim, bởi biết rằng sau này, chẳng bao giờ có thể tìm lại những bài học chan chứa tình thương như thế.

Nếu được quay về… sẽ trân trọng từng giờ ra chơi

Giờ ra chơi ngày ấy chẳng có điện thoại thông minh, chẳng có mạng xã hội. Chỉ có tiếng cười rộn vang khắp sân trường, có những bước chân chạy nhảy tung tăng, những gói xôi, gói bánh rẻ tiền nhưng đầy ắp niềm vui. Cả nhóm bạn cùng ngồi ở ghế đá, vừa ăn quà vặt vừa kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện “trên trời dưới đất”.

Nếu quay lại, ta sẽ ôm chặt lấy khoảnh khắc ấy – khi tình bạn giản đơn mà ấm áp đến lạ. Ta sẽ nói với đứa bạn thân rằng: “Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh tao trong suốt những năm tháng ấy”.

Nếu được quay về… sẽ dũng cảm hơn với những rung động đầu đời

Tuổi 17, 18 ai mà chẳng có những rung động ngập ngừng. Ngày ấy, H và T là đôi bạn thân nhưng trong lòng lại có những cảm xúc đặc biệt chưa từng thổ lộ. L và T cũng từng để lại trong nhau nhiều ký ức mà chỉ có thời gian mới làm sáng rõ. Nếu quay lại, có lẽ ta sẽ đủ can đảm để nói ra những điều giấu kín bấy lâu, thay vì để nó mãi là một “bí mật học trò”.

Tình cảm tuổi ấy trong sáng như giọt sương mai, mong manh nhưng lung linh. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười cũng có thể khiến cả ngày rộn rã. Nếu được quay về, ta sẽ không để sự ngập ngừng khiến mình bỏ lỡ những khoảnh khắc đáng trân trọng.

Nếu được quay về… sẽ yêu thương thầy cô nhiều hơn

Ngày ấy, nhiều khi ta còn trẻ con, chưa hiểu hết nỗi nhọc nhằn của thầy cô. Chỉ nghĩ rằng việc giảng bài là trách nhiệm, mà quên rằng mỗi ánh mắt lo lắng, mỗi lời nhắc nhở đều xuất phát từ tình thương vô bờ.

Nếu được quay về, ta sẽ chào thầy cô bằng cái cúi đầu thật sâu, sẽ ghi chép đầy đủ bài học, sẽ lắng nghe chăm chú hơn. Và ta sẽ nói lời cảm ơn chân thành, điều mà nhiều năm sau mới nhận ra đáng lẽ phải nói từ lâu.

Nếu được quay về… sẽ sống hết mình với những buổi ngoại khóa

Những lần tập văn nghệ, thể thao, hoạt động đoàn lớp – tất cả đều là dấu ấn tuổi học trò. Ngày ấy, đôi khi ta ngại ngùng, đôi khi viện cớ bận học mà bỏ qua. Nếu quay lại, chắc chắn ta sẽ tham gia hết mình, sẽ cười thật to, hát thật vang, nhảy thật cuồng nhiệt. Bởi đó chính là những ký ức gắn kết cả tập thể, để sau này mỗi lần nhớ lại, trái tim lại rộn ràng như thuở nào.

Nếu được quay về… sẽ trân quý cả những lỗi lầm

Tuổi học trò, ai chẳng một lần mắc lỗi: nói chuyện riêng trong giờ học, đi học muộn, làm bài kiểm tra điểm kém. Ngày ấy, ta chỉ biết lo sợ, buồn bã. Nhưng bây giờ nhìn lại, chính những lần vấp ngã ấy đã dạy ta trưởng thành.

Nếu quay lại, ta sẽ không oán trách những lần bị phạt, mà sẽ mỉm cười cảm ơn vì thầy cô đã kiên nhẫn sửa sai cho ta. Ta sẽ nói với chính mình rằng: “Được sai và được sửa, đó là một đặc ân của tuổi học trò.”

Nếu được quay về… sẽ giữ chặt hơn tình bạn năm xưa

Sau bao năm, mỗi người một ngả, người đi xa, người ở lại, cuộc sống cuốn ta vào guồng quay tất bật. Nhiều khi liên lạc dần thưa thớt, gặp gỡ trở thành điều xa xỉ. Nếu quay lại, ta sẽ cùng bạn bè ngồi lâu hơn bên ghế đá, cùng nhau trò chuyện nhiều hơn, để lưu giữ thêm thật nhiều kỷ niệm.

Ta sẽ nói lời xin lỗi vì những lần hiểu lầm vu vơ, sẽ nói lời cảm ơn vì những sẻ chia chân thành. Bởi giờ đây, ta mới hiểu rằng: tình bạn học trò là thứ tình cảm trong sáng và bền chặt nhất.

Nếu được quay về…

Chỉ hai chữ “nếu được” thôi, nhưng cũng đủ làm trái tim ta chùng lại. Bởi thực tế, thời gian chỉ chảy theo một chiều. Ta không thể nào quay lại những năm 2001 – 2004 được nữa. Nhưng ký ức thì vẫn còn mãi, sống động như chưa từng xa.

Điều quan trọng là ta đã từng có một tuổi học trò tuyệt vời, đã từng có những ngày tháng hồn nhiên và đầy ắp tình thương. Và nhờ nó, ta mới có động lực bước tiếp trong hành trình cuộc sống.


Nhật ký khóa 2001 – 2004 sẽ mãi là một phần thanh xuân tươi đẹp. Nếu không thể quay về, thì hãy để ký ức ấy sống mãi trong tim, để mỗi lần nhớ lại, ta vẫn thấy lòng ấm áp và nụ cười bỗng nở trên môi.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

CUỘC HỘI NGỘ KHÓ QUÊN SAU 10 NĂM

 

CUỘC HỘI NGỘ KHÓ QUÊN SAU 10 NĂM

Thời gian trôi nhanh như cơn gió thoảng. Mới ngày nào còn ngồi bên nhau nơi mái trường cấp 3, mà thoắt cái đã mười năm trôi qua. Năm 2014, tập thể lớp khóa 2001 – 2004 quyết định tổ chức một buổi gặp mặt kỷ niệm tròn một thập kỷ ngày ra trường. Và có lẽ, đó là một trong những cuộc hội ngộ khó quên nhất trong đời mỗi người, khi niềm vui xen lẫn những nỗi buồn, những điều chưa từng kịp nói nay được gửi trao.


Niềm hạnh phúc ngày gặp lại

Ngay từ khi ý tưởng họp lớp được nhóm bạn thân khởi xướng, ai nấy đều háo hức. Những tin nhắn, những cuộc gọi điện rộn ràng nối dài từ Bắc vào Nam, từ thành thị đến miền quê xa xôi. Tất cả cùng chung một tâm nguyện: “Phải gặp lại nhau sau 10 năm xa cách”.

Ngày hội ngộ, sân trường xưa được chọn làm điểm hẹn. Khi từng bóng dáng quen thuộc xuất hiện nơi cổng trường, bao kỷ niệm xưa ùa về. Người thì vẫn dáng vẻ ấy, nụ cười ấy. Người thì đã thay đổi nhiều, trưởng thành và chững chạc hơn. Có bạn đã là công chức nhà nước, có bạn làm kinh doanh, có người đã đi xa lập nghiệp, và cũng có bạn trở về quê hương gắn bó. Nhưng dù thế nào đi nữa, trong khoảnh khắc ấy, tất cả như trở lại làm học trò mười bảy tuổi, vô tư và trong sáng.

Những cái ôm, những giọt nước mắt


Khoảnh khắc gặp lại, những cái bắt tay siết chặt, những cái ôm thật lâu khiến tim mỗi người thổn thức. Có bạn không kìm nổi xúc động, nước mắt lăn dài trên má khi nhìn thấy những gương mặt thân quen. Ai đó bật cười, rồi ai đó nghẹn ngào – những cung bậc cảm xúc tưởng chừng trái ngược mà lại hòa quyện thành một bản nhạc của tình bạn.

Buổi gặp gỡ không chỉ là dịp vui, mà còn là nơi để sẻ chia. Có người từng trải qua khó khăn, từng mất mát, nay tìm thấy sự đồng cảm từ bạn bè. Có người mang trong mình bao dự định dang dở, những hoài bão chưa thành, giờ mới dám giãi bày cùng tri kỷ một thời. Và cũng có những điều chưa từng được nói suốt những năm tháng xa cách, nay mới có cơ hội cất lời.

Ôn lại chuyện xưa


Sau phần gặp gỡ, cả lớp cùng nhau trở về những góc quen thuộc trong sân trường. Hàng phượng vĩ vẫn đứng đó, ghế đá nơi góc sân vẫn còn nguyên dấu vết của một thời áo trắng. Nhóm bạn vô tư chụp hình, ghi lại khoảnh khắc như muốn níu giữ thời gian.

Rồi những câu chuyện ngày xưa lần lượt được khơi lại. Ai đó nhắc đến giờ ra chơi rộn rã, nhắc đến những bài kiểm tra bất ngờ khiến cả lớp hồi hộp, hay những buổi trốn tiết ngồi cười khúc khích trong thư viện. Có người nhắc đến thầy cô đáng kính – những người đã dìu dắt tuổi trẻ non nớt, để hôm nay mỗi đứa học trò đều trưởng thành.

Đặc biệt, không thể thiếu những câu chuyện vụng dại của tuổi học trò: những rung động đầu đời, những lá thư chuyền tay còn ngập ngừng dấu mực tím. Cả lớp bật cười khi nhớ lại lần cô giáo điểm danh nhầm, hay kỷ niệm cả lớp bị phạt quét sân vì quá ồn ào. Bao điều tưởng chừng đã ngủ yên, nay sống lại rực rỡ hơn bao giờ hết.

Niềm vui xen lẫn nỗi buồn

Dĩ nhiên, buổi gặp gỡ không chỉ toàn niềm vui. Có những gương mặt không thể trở lại vì bận rộn, vì xa xôi, hay thậm chí vì đã mãi mãi đi xa. Khi nhắc đến họ, ai nấy đều trầm lặng, mắt ngân ngấn lệ. Nhưng chính trong nỗi buồn ấy, tình cảm bạn bè càng trở nên thiêng liêng và sâu đậm hơn.

Buổi tiệc nhỏ hôm đó rộn rã tiếng cười, có ca hát, có nhảy múa, có cả những trò chơi “quay về tuổi học trò”. Nhưng ẩn sâu trong từng ánh mắt, vẫn còn đó chút luyến lưu, chút tiếc nuối. Bởi tất cả đều hiểu rằng, sau hôm nay, lại mỗi người một ngả đường, chưa biết khi nào mới có thể tụ họp đông đủ như thế.

Những lời chưa kịp nói


Điều quý giá nhất trong ngày hội ngộ 2014 có lẽ chính là sự dũng cảm nói ra những điều chưa từng được thổ lộ. Có bạn gửi lời cảm ơn muộn màng tới thầy cô. Có người rụt rè bày tỏ tình cảm từng giấu kín suốt tuổi học trò. Có bạn khác thì xin lỗi vì những hiểu lầm nhỏ nhoi năm xưa. Những lời nói ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại giúp trái tim được nhẹ nhõm, tình bạn thêm bền chặt.

Kết thúc nhưng không khép lại

Buổi hội ngộ kết thúc trong cái nắm tay bịn rịn, trong lời hẹn “nhất định sẽ còn gặp lại”. Dù mỗi người lại trở về với cuộc sống riêng, nhưng những gì đã trải qua hôm ấy trở thành một dấu mốc không thể phai mờ. Nó nhắc nhở rằng, thời gian có thể làm chúng ta thay đổi, nhưng tình bạn chân thành thì sẽ mãi còn nguyên vẹn.


Mười năm – một chặng đường không ngắn. Buổi gặp mặt năm 2014 không chỉ là dịp hội ngộ, mà còn là khoảng lặng để nhìn lại, để trân trọng những gì đã qua, và để tiếp thêm động lực bước vào tương lai. Những nụ cười, những giọt nước mắt, những câu chuyện chưa kịp nói – tất cả đã hòa quyện thành một kỷ niệm bất diệt trong trái tim của mỗi học trò khóa 2001 – 2004.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

BỮA TIỆC CHIA TAY CUỐI NĂM CẤP 3 – NHỮNG VUI BUỒN LẪN LỘN

 

BỮA TIỆC CHIA TAY CUỐI NĂM CẤP 3 – NHỮNG VUI BUỒN LẪN LỘN

Thời học sinh, có lẽ khoảnh khắc vừa háo hức, vừa bâng khuâng nhất chính là ngày chia tay cuối cấp. Sau ba năm gắn bó, bao kỷ niệm học trò hồn nhiên, ngây thơ, buổi tiệc chia tay cuối năm cấp 3 trở thành một dấu mốc không thể nào quên trong trái tim mỗi người. Đó không chỉ là một bữa tiệc đơn thuần, mà còn là nơi đong đầy tiếng cười xen lẫn những giọt nước mắt, nơi chứng kiến tình bạn, tình thầy trò và cả những rung động đầu đời chưa kịp nói thành lời.

Một buổi tiệc giản dị nhưng ấm áp


Khác với những buổi tiệc sang trọng sau này, bữa tiệc chia tay năm ấy thật giản dị. Chỉ là một căn phòng nhỏ với bàn ghế gọn gàng, vài tấm bạt che ngoài sân, nhưng không khí lại rộn rã, náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những chiếc cốc nhựa trắng, những món ăn do chính tay thầy cô, bạn bè chuẩn bị, tất cả như làm cho bữa tiệc thêm phần thân thương.

Ai cũng ăn mặc gọn gàng, tươm tất. Có bạn diện áo sơ mi trắng, quần tây ngay ngắn, có bạn vẫn giữ nét hồn nhiên với mái tóc buộc vội, chiếc áo học trò đã phai màu qua bao mùa nắng gió. Nhưng tất cả đều toát lên vẻ đẹp trẻ trung, hồn nhiên của tuổi học trò, cái tuổi chưa từng phải lo nghĩ nhiều về cuộc sống ngoài cánh cổng trường.

Tiếng cười vang lên rộn rã

Ngay từ khi bữa tiệc bắt đầu, tiếng cười đã vang khắp căn phòng. Những trò chơi tập thể, những màn chọc ghẹo nhau vô tư, khiến cả lớp ai cũng cười ngặt nghẽo. Đứa nào cũng tranh thủ ghi lại từng khoảnh khắc, không phải bằng điện thoại hiện đại như bây giờ, mà bằng trí nhớ và vài tấm ảnh chụp vội.

Có những màn “hò reo thật to”, khi cả lớp cùng nâng cốc, đồng thanh hô vang những câu khẩu hiệu tuổi trẻ. Có những bạn không ngại nhảy múa giữa vòng tròn, trở thành “cây hài” của buổi tiệc, khiến cả tập thể nghiêng ngả vì cười. Chính những khoảnh khắc đó đã khiến ngày chia tay, tưởng chừng buồn bã, lại trở thành một kỷ niệm khó quên, chan chứa niềm vui.

Những trò chơi gắn kết tình bạn


Bữa tiệc chia tay không thể thiếu những trò chơi tập thể. Nào là “bịt mắt bắt dê”, “hát đối đáp”, rồi “ghép cặp ngẫu nhiên”... Những trò chơi ấy không chỉ mang lại tiếng cười mà còn giúp mọi người gần nhau hơn. Nhiều bạn vốn ít nói, hôm ấy cũng tham gia nhiệt tình, thoải mái bộc lộ bản thân như chưa từng có ngày mai.

Trong vòng tròn rộn rã ấy, có những ánh mắt vô tình chạm nhau, có những cái nắm tay vội vàng, có những lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại ẩn chứa biết bao tình cảm. Đó là những rung động đầu đời, ngây thơ và trong sáng, mà sau này nhớ lại ai cũng mỉm cười.

Khoảnh khắc lắng đọng


Giữa niềm vui hân hoan, bữa tiệc cũng có lúc lắng lại. Khi tiếng nhạc chậm rãi vang lên, khi thầy cô chia sẻ đôi lời nhắn nhủ, nhiều đôi mắt bỗng rưng rưng. Ai cũng nhận ra rằng, chỉ sau hôm nay thôi, sẽ ít còn cơ hội được ngồi cạnh nhau, cùng chia sẻ những giờ ra chơi, cùng cười vang trên sân trường.

Những cái ôm thật chặt, những lời chúc thì thầm, những giọt nước mắt rơi vội… tất cả hòa quyện thành một cảm xúc khó tả. Có bạn mạnh mẽ đến mấy cũng không kìm được, bởi chia tay bạn bè thời học trò chẳng bao giờ là điều dễ dàng.


Niềm tin và hy vọng vào ngày mai

Bữa tiệc chia tay cuối năm cấp 3 không chỉ khép lại một chặng đường mà còn mở ra một hành trình mới. Sau hôm ấy, mỗi người đều mang theo trong tim một hành trang đặc biệt – đó là tình bạn, tình thầy trò, và những kỷ niệm thanh xuân không thể phai mờ.

Dù sau này mỗi người một hướng, đi theo con đường riêng, nhưng khi nhớ lại buổi tiệc chia tay ấy, ai cũng sẽ thấy lòng mình ấm lại. Bởi đó là minh chứng rằng ta đã từng có một tuổi trẻ rực rỡ, đã từng sống hết mình, yêu thương hết mình trong những năm tháng học trò.

Kết

Bữa tiệc chia tay cuối năm cấp 3 – dù đã trôi qua gần hai mươi năm, nhưng mỗi khi nhớ về, vẫn khiến lòng người bồi hồi. Tiếng cười, nước mắt, những trò chơi, những điệu nhảy vụng về, những tiếng hò reo đầy nhiệt huyết… tất cả như vẫn còn vang vọng đâu đây.

Có lẽ, chính vì những cảm xúc vui buồn lẫn lộn ấy mà bữa tiệc chia tay trở thành một trong những kỷ niệm đẹp nhất của đời học sinh. Một lần được sống lại, chắc hẳn ai cũng sẽ trân trọng hơn, yêu thương hơn, để rồi nhận ra: thanh xuân không bao giờ trở lại, nhưng kỷ niệm thì sẽ ở lại mãi trong tim.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Hoạt động Ngoại khóa: Hành trang quý giá của tuổi học trò

 

Hoạt động Ngoại khóa: Hành trang quý giá của tuổi học trò

Tuổi học trò không chỉ gắn liền với những bài giảng trên lớp, những giờ kiểm tra, mà còn được điểm tô bằng vô vàn hoạt động ngoại khóa sôi nổi, giàu ý nghĩa. Đó là những buổi sinh hoạt tập thể, những chuyến tham quan, những ngày hội văn nghệ – thể thao, hay những phong trào tình nguyện. Mỗi hoạt động đều mang đến một màu sắc riêng, góp phần tạo nên ký ức thanh xuân rực rỡ và hành trang trưởng thành cho biết bao thế hệ học trò.

Ngoại khóa – “lớp học thứ hai” ngoài giảng đường

Nếu kiến thức sách vở là nền tảng tri thức, thì hoạt động ngoại khóa chính là môi trường nuôi dưỡng kỹ năng sống. Mỗi chuyến đi, mỗi lần tham gia phong trào, học sinh được rèn luyện khả năng giao tiếp, tổ chức, làm việc nhóm và đặc biệt là tinh thần trách nhiệm với tập thể.

Những buổi ngoại khóa thường được tổ chức vào dịp cuối tuần hoặc các ngày lễ lớn. Có thể là chuyến tham quan di tích lịch sử, bảo tàng, thư viện, nhà máy… để học sinh mở rộng hiểu biết thực tế. Cũng có khi là các trò chơi tập thể ngay tại sân trường, giúp các bạn thêm gắn kết, phá tan sự e dè, ngại ngùng.

Chính trong những hoạt động ấy, nhiều tình bạn đã bắt đầu, nhiều kỷ niệm đã hình thành, để rồi trở thành một phần thanh xuân không thể quên.

Những chuyến tham quan – bài học từ thực tế

Một trong những hoạt động ngoại khóa đáng nhớ nhất của tuổi học trò là những chuyến tham quan, dã ngoại. Đó có thể là hành trình về nguồn thăm di tích lịch sử, nơi từng in dấu chân cha ông. Cũng có thể là chuyến đi thăm quan khu công nghiệp, nhà máy để tận mắt chứng kiến quá trình sản xuất.

Mỗi chuyến đi đều là một “bài học sống”. Ở đó, học sinh không chỉ học được kiến thức lịch sử, khoa học, mà còn học cách quan sát, đặt câu hỏi và tự rút ra bài học cho mình. Quan trọng hơn cả, đó là những trải nghiệm tập thể: cùng nhau ngồi trên xe hát vang những bài ca tuổi trẻ, cùng nhau ăn trưa, cùng chia sẻ chai nước, chiếc bánh.

Hội trại – ngọn lửa gắn kết

Trong đời học trò, ít ai có thể quên được không khí hội trại. Mỗi dịp 26/3 hay ngày kỷ niệm lớn, sân trường lại rực rỡ cờ hoa, băng rôn, những chiếc lều trại dựng lên thẳng hàng.

Các lớp thi nhau trang trí trại: từ cổng trại sáng tạo, khẩu hiệu ý nghĩa cho đến những tiểu cảnh ngộ nghĩnh. Đêm lửa trại là khoảnh khắc bùng cháy nhất: khi vòng tròn thanh niên tay trong tay, ca hát, nhảy múa quanh ngọn lửa rực đỏ. Trong ánh sáng ấy, mọi khoảng cách dường như tan biến, chỉ còn lại tình bạn, tình đoàn kết và niềm tự hào tuổi trẻ.

Hội trại không chỉ là một cuộc vui, mà còn là nơi học sinh rèn luyện kỹ năng sinh hoạt tập thể, khả năng làm việc nhóm, tinh thần sáng tạo và cả sự sẻ chia.

Văn nghệ – thể thao: Sân chơi tài năng

Bên cạnh hội trại, những hoạt động văn nghệ – thể thao ngoại khóa cũng để lại nhiều dấu ấn. Đó là các buổi hội diễn văn nghệ chào mừng 20/11, các giải bóng chuyền, bóng đá, đá cầu, cầu lông giữa các lớp.

Sân khấu văn nghệ là nơi nhiều bạn lần đầu tiên vượt qua sự nhút nhát để tỏa sáng với giọng hát, điệu múa. Sân bóng là nơi bạn bè cùng nhau hô vang cổ vũ, cùng khóc – cười theo từng pha bóng.

Dù kết quả ra sao, thì sau mỗi trận đấu, mỗi tiết mục, điều còn lại chính là niềm vui, sự gắn bó và ký ức đẹp. Những tiếng hò reo cổ vũ, những tràng pháo tay nồng nhiệt đã trở thành thanh âm khó quên trong ký ức học trò.

Hoạt động tình nguyện – bài học về lòng nhân ái

Ngoại khóa không chỉ có vui chơi, giải trí, mà còn có những hoạt động tình nguyện, giàu ý nghĩa nhân văn. Đó là những ngày cùng nhau quét dọn nghĩa trang liệt sĩ, trồng cây xanh, thăm hỏi gia đình chính sách, ủng hộ bạn nghèo vượt khó.

Những công việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại để lại bài học lớn: biết sống vì cộng đồng, biết yêu thương và sẻ chia. Chính những trải nghiệm tình nguyện ấy đã gieo vào lòng học sinh hạt giống của tình nhân ái – thứ hành trang theo họ suốt cuộc đời.

Ký ức ngoại khóa – hành trang trưởng thành

Đã bao năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại tuổi học trò, ký ức về những hoạt động ngoại khóa vẫn ùa về như thước phim sống động. Đó là tiếng cười giòn tan trong buổi hội trại, là cái nắm tay xiết chặt quanh ngọn lửa, là giọng hát ngập ngừng trên sân khấu, là giọt mồ hôi trên sân thể thao, là ánh mắt rạng rỡ khi giúp đỡ người khác.

Những trải nghiệm ấy đã góp phần làm nên sự trưởng thành. Học trò không chỉ biết đến công thức toán, định luật lý, tác phẩm văn, mà còn biết cách sống yêu thương, biết trân trọng tập thể, biết dám thử thách và dám dấn thân.

Giá trị bền lâu

Ngày nay, khi đã trưởng thành, mỗi người một công việc, một nơi chốn, nhưng ký ức về hoạt động ngoại khóa thời học sinh vẫn còn nguyên vẹn. Nó là minh chứng cho một thời thanh xuân sôi nổi, là hành trang để ta tự tin bước tiếp trên đường đời.

Hoạt động ngoại khóa không chỉ dừng lại ở “kỷ niệm”, mà còn là “giá trị”. Nó cho thấy nhà trường không chỉ dạy chữ, mà còn dạy người. Nó nhắc ta rằng, tuổi trẻ không chỉ có học tập, mà còn cần cống hiến, trải nghiệm và trưởng thành.


Kết lại, hoạt động ngoại khóa chính là một phần quan trọng của tuổi học trò. Nó không chỉ mang lại niềm vui, gắn kết bạn bè, mà còn nuôi dưỡng nhân cách, trang bị kỹ năng sống. Với thế hệ học sinh 2001 – 2004, những hoạt động ngoại khóa đã trở thành ký ức đẹp đẽ, ngọn lửa thanh xuân mãi mãi rực cháy trong tim.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Hoạt động Đoàn Lớp: Ngọn lửa tuổi trẻ luôn rực cháy

 

Hoạt động Đoàn Lớp: Ngọn lửa tuổi trẻ luôn rực cháy


Trong hành trang của mỗi thế hệ học trò, bên cạnh những kỷ niệm sách vở, thầy cô, bạn bè thì còn có một phần không thể thiếu: hoạt động Đoàn – lớp. Đó không chỉ là sân chơi để rèn luyện kỹ năng, mà còn là môi trường nuôi dưỡng lý tưởng sống, tinh thần tập thể, để tuổi học trò thêm nhiều trải nghiệm và trưởng thành hơn. Với khóa học sinh 2001 – 2004, những ngày tham gia Đại hội Đoàn trường, sinh hoạt chi đoàn, phong trào tình nguyện, văn nghệ – thể thao… đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Đại hội Đoàn – ngày hội lớn của tuổi trẻ


Mỗi năm học, Đại hội Đoàn trường được tổ chức trang trọng và ấm áp, là dịp để tổng kết hoạt động đã qua và đề ra phương hướng cho nhiệm kỳ mới. Trên phông nền đỏ – xanh rực rỡ, dưới chân dung Bác Hồ kính yêu, những gương mặt đoàn viên tiêu biểu từ các lớp hội tụ đầy tự hào.

Khoảnh khắc cùng nhau hát vang Quốc ca, Đoàn ca, giơ cao tay tuyên thệ là giây phút khiến trái tim ai cũng rộn ràng. Đại hội không chỉ là thủ tục, mà còn là nơi học sinh được rèn luyện bản lĩnh, thể hiện tinh thần trách nhiệm, dám nói lên tiếng nói của tuổi trẻ.

Tấm ảnh chụp tập thể Ban chấp hành nhiệm kỳ 2003 – 2004 là minh chứng sống động cho một thời nhiệt huyết. Những gương mặt ấy, ngày ấy là thủ lĩnh của lớp, của chi đoàn, nay có thể đã đi khắp mọi miền, làm nhiều nghề khác nhau, nhưng trong tim họ chắc chắn vẫn còn vẹn nguyên cảm giác đứng trên bục vinh dự, đại diện cho tuổi trẻ toàn trường.

Sinh hoạt chi đoàn – ngôi nhà thứ hai của học trò

Nếu lớp học là nơi tiếp thu tri thức thì chi đoàn chính là “ngôi nhà nhỏ” nuôi dưỡng đời sống tinh thần của học sinh. Những buổi sinh hoạt chi đoàn định kỳ, những cuộc họp bàn về phong trào, những lần tập hát, tập múa, chuẩn bị báo tường 20/11… tất cả đều gắn bó mật thiết với tuổi học trò.

Ở đó, mỗi bạn học sinh không chỉ là thành viên mà còn là một mảnh ghép quan trọng. Có bạn xung phong làm bí thư, lớp phó; có bạn khéo tay phụ trách trang trí; có bạn giỏi văn chương lo phần sáng tác; cũng có bạn sôi nổi làm hoạt náo viên. Tất cả đã tạo nên một tập thể đa sắc màu nhưng đầy gắn kết.

Chính từ những hoạt động chi đoàn ấy, nhiều bạn đã khám phá ra khả năng của mình – người tự tin nói trước đám đông, người trưởng thành hơn trong cách tổ chức công việc, người học được cách lắng nghe và chia sẻ.

Những phong trào rực rỡ – nơi tuổi trẻ được thử thách

Hoạt động Đoàn – lớp còn gắn liền với những phong trào thi đua: thi văn nghệ, thể thao, báo tường, lao động công ích, kế hoạch nhỏ, phong trào “Thanh niên học tập và làm theo lời Bác”…

Mỗi phong trào là một dấu mốc đáng nhớ. Đó là những ngày cả lớp cùng thức khuya vẽ báo tường, tô từng nét chữ nắn nót; là những buổi lao động dọn cỏ, quét sân trường rộn vang tiếng cười; là những buổi tập văn nghệ đến khản giọng nhưng ai cũng vui vì được đứng trên sân khấu.

Và không thể quên những lần đại diện cho trường đi thi đấu bóng chuyền, đá cầu, hay tham gia hội thi “Nét đẹp học đường”. Dù thắng hay thua, điều quan trọng hơn cả chính là tinh thần đoàn kết, dám thử thách và dám tỏa sáng.

Tinh thần tình nguyện – dấu ấn không phai

Đoàn viên thanh niên của nhiệm kỳ 2001 – 2004 còn để lại nhiều dấu ấn trong hoạt động tình nguyện. Đó có thể là những chuyến đi thăm gia đình chính sách, giúp đỡ bạn nghèo hiếu học, quyên góp sách vở, áo quần…

Dù những việc làm ấy còn nhỏ bé, nhưng với tuổi học trò, đó là những bước khởi đầu quan trọng để nuôi dưỡng tấm lòng nhân ái. Từ đó, nhiều bạn sau này đã trưởng thành, tiếp tục gắn bó với các hoạt động xã hội, mang tinh thần tình nguyện ấy đi khắp mọi miền.

Giá trị còn mãi với thời gian

Nhìn lại những bức ảnh chụp Đại hội Đoàn trường năm 2003 – 2004, ta không chỉ thấy nụ cười trong trẻo, ánh mắt đầy nhiệt huyết, mà còn thấy cả một thế hệ học trò đã trưởng thành từ phong trào Đoàn – lớp.

Thời gian trôi qua, những gương mặt năm nào có thể đã thay đổi, nhưng ký ức về màu áo trắng, huy hiệu Đoàn đỏ thắm trên ngực trái, về những buổi sinh hoạt, những lần họp bàn, những ngày hội rộn ràng… thì vẫn còn nguyên vẹn.

Hoạt động Đoàn – lớp không chỉ là kỷ niệm, mà còn là hành trang quý giá. Nó dạy ta biết sống vì tập thể, biết chia sẻ, biết dấn thân và cống hiến. Đó chính là “ngọn lửa tuổi trẻ” đã thắp sáng cả một thời thanh xuân và sẽ mãi cháy trong lòng mỗi người.


Kết lại, hoạt động Đoàn – lớp là một phần không thể tách rời trong đời sống học sinh. Nó vừa là môi trường rèn luyện, vừa là nơi để tuổi trẻ thăng hoa, để lại những ký ức bền chặt theo suốt cuộc đời. Với thế hệ 2001 – 2004, những ngày tháng ấy mãi mãi là niềm tự hào, là hồi ức đẹp đẽ nhất mỗi khi nhớ về mái trường xưa.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages