Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

Chuyện không quên: Anh Huyền

 

Bạn bè năm xưa – Chuyện không quên: Anh Huyền



Trong ký ức tuổi học trò, có những kỷ niệm bình dị mà theo ta cả đời, càng nhớ lại càng thấy ấm áp và buồn cười. Với lứa học sinh khóa 2001 – 2004, một trong những chuyện không thể nào quên chính là giai thoại về “Anh Huyền” – cái tên ngộ nghĩnh ra đời từ mái tóc ngắn của một cô bạn gái, khiến cả lớp nhớ mãi đến tận bây giờ.

Mái tóc ngắn và sự nhầm lẫn lịch sử

Ngày ấy, trong lớp có một bạn nữ tên Huyền. Huyền vốn tính mạnh mẽ, không thích điệu đà như nhiều bạn gái khác, lại ưa gọn gàng, năng động. Một ngày, cô bạn quyết định ra tiệm cắt tóc và “xuống kéo” một kiểu tóc ngắn cũn, gọn gàng chẳng khác gì con trai.

Khi Huyền bước vào lớp với mái tóc mới, cả lớp ban đầu còn ngơ ngác, rồi ồ lên bàn tán: “Ơ, có học sinh nam mới chuyển lớp à?”, “Ai đây mà nhìn lạ thế?”. Huyền chỉ cười, chẳng giải thích nhiều, còn đám bạn thì càng có dịp trêu chọc.

Khoảnh khắc “bật mí” trên bục giảng

Câu chuyện hài hước nhất xảy ra trong một tiết học. Cô giáo, mới nhìn sơ qua, cũng lầm tưởng Huyền là học sinh nam. Khi điểm danh và gọi tên, cô ngẩng lên nhìn mái tóc ngắn, dáng vẻ nhanh nhẹn, liền gọi lớn:

– Anh này, lên bảng làm bài cho cô!

Cả lớp thoáng chốc im phăng phắc, rồi bất ngờ nổ tung tiếng cười. Huyền ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì một bạn nhanh nhảu đứng lên thưa:

– Thưa cô, bạn ấy là… con gái ạ!

Cả lớp ồ lên, tiếng cười lan khắp phòng học. Còn cô giáo, vừa ngượng vừa bật cười, quay sang nhìn Huyền:

– Ồ, vậy mà cô tưởng em là con trai thật. Xin lỗi nhé, Huyền!

Từ khoảnh khắc đó, cái tên “Anh Huyền” chính thức ra đời. Bạn bè trong lớp nhanh chóng “gắn mác” cho Huyền, vừa trêu đùa, vừa coi đó là một “huyền thoại” riêng của lớp.

Cái tên gắn liền với cả thanh xuân

Ban đầu, Huyền có chút ngượng nghịu khi bị gọi bằng cái tên mới. Nhưng dần dần, Huyền cũng quen và còn thấy vui vì mình trở thành một “dấu ấn đặc biệt”. Mỗi khi thầy cô điểm danh, cả lớp lại rúc rích chờ đợi xem có ai nhầm lẫn nữa không.

Cái tên “Anh Huyền” không chỉ ở trong lớp mà còn lan sang các lớp khác. Đi đâu bạn bè cũng gọi trêu: “Ê, Anh Huyền kìa!”. Lúc đầu hơi khó chịu, nhưng sau này, Huyền xem đó như một biệt danh thân thương.

Nét tính cách “con trai” trong một cô gái

Thật ra, không chỉ mái tóc, mà tính cách của Huyền cũng khiến mọi người dễ nhầm. Huyền mạnh mẽ, thẳng thắn, chơi thân với cả con trai lẫn con gái. Trong những trận đá cầu, kéo co, Huyền luôn xung phong. Đi lao động, Huyền chẳng ngại vác bàn ghế, gánh gạch cùng các bạn nam.

Chính vì vậy, cái tên “Anh Huyền” lại càng trở nên đúng đắn theo một cách hài hước. Mỗi lần có việc cần “chỗ dựa”, lũ bạn gái lại gọi: “Anh Huyền, giúp tụi này với!”. Và Huyền bao giờ cũng cười lớn, sẵn sàng xắn tay áo.

Kỷ niệm không phai

Giờ đây, nhắc lại chuyện xưa, ai cũng bật cười như mới hôm qua. Kỷ niệm về “Anh Huyền” không chỉ là một câu chuyện vui, mà còn gắn liền với tuổi trẻ của cả tập thể. Nó nhắc ta nhớ rằng, thời học trò luôn có những điều ngây ngô, hồn nhiên, để sau này nhớ lại, ta thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn.

Huyền – cô gái có mái tóc ngắn năm ấy – giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành. Có thể giờ đây, Huyền để tóc dài, dịu dàng và nữ tính hơn. Nhưng trong ký ức bạn bè, Huyền mãi là “Anh Huyền” của tuổi mười bảy, mười tám: năng động, mạnh mẽ, cá tính và luôn mang lại tiếng cười.

Ý nghĩa của một cái tên

Có thể với người ngoài, “Anh Huyền” chỉ là một biệt danh vui. Nhưng với cả lớp, đó là ký ức, là minh chứng cho một quãng đời không thể lặp lại. Nó gắn bó với những trò nghịch ngợm, những tràng cười, những ngày tháng thanh xuân đẹp nhất.

Chính nhờ những kỷ niệm như vậy mà tình bạn trở nên sâu đậm hơn. Dù sau này mỗi người một phương, chỉ cần nhắc đến “Anh Huyền”, tất cả lại thấy mình trở về với lớp học năm nào, với tiếng trống trường, với góc bảng đầy bụi phấn.


Kết lại, “Anh Huyền” không chỉ là một câu chuyện vui để nhớ về, mà còn là biểu tượng của một tập thể học trò hồn nhiên, vô tư, giàu kỷ niệm. Bạn bè năm xưa – những câu chuyện không quên – chính là hành trang tinh thần quý giá, để khi đời sống bộn bề, ta chỉ cần mỉm cười và nói: “Ngày ấy, chúng ta đã từng có một ‘Anh Huyền’ như thế!”.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages