Tuổi học trò sẽ chẳng thể nào trọn vẹn nếu thiếu đi tình bạn. Đó là những gương mặt thân quen cùng ta ngồi dưới một mái trường, cùng chia sẻ bao buồn vui của quãng đời đẹp nhất. Với lứa học sinh khóa 2001-2004, ký ức về bạn bè năm xưa vẫn còn in đậm, như những trang nhật ký thanh xuân không bao giờ cũ.
Những ngày đầu bỡ ngỡ và tình bạn đầu tiên
Ngày nhập học lớp 10, chúng tôi – những đứa trẻ mười lăm tuổi – bước vào ngôi trường mới với bao bỡ ngỡ. Người từ xã này, người từ xã khác, giọng nói, dáng vẻ đều xa lạ. Nhưng chỉ sau vài ngày, những khoảng cách ấy đã dần được xóa nhòa.
Bạn ngồi cùng bàn trở thành người đầu tiên ta quen thân. Có bạn giúp ta mượn thước, cho ta mượn tập, nhắc bài khi quên. Chẳng cần điều gì to tát, chỉ những cử chỉ nhỏ thôi cũng đủ mở ra một tình bạn. Từ đó, chúng tôi bắt đầu có những người bạn đồng hành trong suốt ba năm cấp 3.
Cùng nhau trong từng tiết học
Tình bạn học trò gắn liền với những giờ học. Có những buổi Toán căng thẳng, cả hai cùng loay hoay tìm đáp số, rồi cười ngặt nghẽo khi cùng… sai y hệt nhau. Có những tiết Văn, một người chép nhanh, một người chép chậm, thế là chuyền nhau từng dòng để kịp bắt nhịp.
Bạn thân không chỉ ngồi cạnh nhau, mà còn che chở cho nhau trong những lần bị thầy cô gọi lên bảng. Khi một đứa run rẩy, đứa kia ra hiệu nhắc nhỏ, hay lén viết đáp án ra giấy. Những “chiêu trò” học trò vụng về ấy, giờ nghĩ lại vẫn thấy ấm lòng.
Giờ ra chơi – khoảnh khắc tình bạn thăng hoa
Không thể quên những giờ ra chơi rộn rã, khi bạn bè tụ tập cùng nhau dưới hàng phượng hay góc căng-tin. Cùng nhau ăn chung một gói mì tôm, chia nhau cái kẹo mút, hay ngồi kể chuyện vu vơ. Những niềm vui giản dị ấy trở thành sợi dây gắn kết vô hình.
Có lúc, nhóm bạn lại ngồi vẽ bậy vào sổ tay, ghi những câu thơ ngốc nghếch, hay nghĩ ra biệt danh trêu chọc nhau. Mỗi kỷ niệm nhỏ bé ấy là một mảnh ghép, để sau này ghép lại thành bức tranh tình bạn đầy màu sắc.
Những lần giận hờn, rồi lại thân thiết
Bạn thân không phải lúc nào cũng êm đềm. Có những lần cãi nhau chỉ vì chuyện nhỏ: mượn bút không trả, ngồi lấn chỗ, hay lỡ lời trêu chọc. Thậm chí có khi “chiến tranh lạnh” cả tuần, không ai thèm nói chuyện với ai.
Nhưng rồi, chỉ cần một ánh mắt, một mẩu giấy nhỏ “chiều đi đá cầu nhé?”, hay một gói kẹo bất ngờ đặt lên bàn, tất cả giận hờn tan biến. Chính những va chạm ấy đã làm tình bạn thêm gắn bó, thêm đáng nhớ.
Tâm sự vui buồn tuổi mười tám
Tuổi học trò đâu chỉ có bài vở, mà còn chất chứa bao tâm sự. Bạn thân chính là nơi để sẻ chia những điều khó nói. Khi buồn vì điểm thấp, khi lo lắng cho kỳ thi sắp tới, hay khi rung động trước ánh mắt của “ai đó”, bạn thân luôn là người lắng nghe, an ủi và khích lệ.
Có những buổi chiều tan học, hai ba đứa chở nhau trên chiếc xe đạp cũ, vừa đi vừa kể chuyện. Có những tối ngồi viết thư tay, gửi nhau những lời động viên. Đó là những kỷ niệm giản dị mà sâu sắc, để rồi sau này dù đi đâu cũng không quên.
Những ngày cuối cấp – tình bạn thêm thiêng liêng
Năm lớp 12, khi tiếng trống chia tay đến gần, tình bạn càng trở nên gắn bó. Ai cũng muốn giữ lại thật nhiều kỷ niệm, nên tranh thủ chụp ảnh cùng nhau, viết lưu bút, tặng nhau những món quà nhỏ.
Trong từng trang lưu bút, bao lời hứa hẹn được viết ra: “Sau này dù ở đâu, cũng nhớ đến nhau nhé!”, “Mãi là bạn thân!”. Dù biết rằng thời gian có thể làm mỗi người rẽ sang một hướng, nhưng những lời hứa ấy đã khắc sâu vào tim tuổi mười tám.
Sau hai thập kỷ – tình bạn vẫn nguyên vẹn trong ký ức
Giờ đây, hơn 20 năm đã trôi qua kể từ ngày chia tay mái trường. Mỗi người bạn năm xưa nay đều có cuộc sống riêng: người thành công trong công việc, người đã lập gia đình, người đi xa quê hương. Nhưng khi nhắc đến lứa 2001-2004, tất cả đều chung một cảm xúc – nhớ về bạn bè năm xưa.
Những người bạn thân một thời, có thể không còn gặp nhau thường xuyên, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ cần nhắc đến một cái tên, là bao kỷ niệm ùa về: tiếng cười, nước mắt, những trò nghịch ngợm, những buổi tâm sự. Tình bạn học trò, chính vì thế mà thiêng liêng, không gì thay thế được.
Bạn bè năm xưa – hành trang của cả đời
Tuổi học trò có thể đã lùi xa, nhưng tình bạn năm xưa vẫn là hành trang theo chúng ta suốt đời. Nó dạy ta biết sẻ chia, biết yêu thương, biết trân trọng những gì giản dị. Nó giúp ta có niềm tin rằng, ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những người từng gắn bó, từng đồng hành cùng ta trong những năm tháng đẹp nhất.
Kết lại, bạn bè năm xưa, bạn thân một thời không chỉ là ký ức, mà còn là một phần máu thịt của tuổi học trò. Với lứa học sinh 2001-2004, tình bạn ấy mãi là kỷ niệm đẹp, là điểm tựa tinh thần, để mỗi khi nhớ lại, lòng ta lại thấy ấm áp và mỉm cười.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét