Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

Thầy cô trong ký ức – dấu ấn không phai của lứa học trò 2001-2004

 

Thầy cô trong ký ức – dấu ấn không phai của lứa học trò 2001-2004



Tuổi học trò vốn được ví như quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Không chỉ bởi những trò nghịch ngợm, những tình bạn trong sáng, mà còn bởi những người thầy, người cô đã gắn bó, dìu dắt chúng ta suốt những năm tháng đó. Với lứa học sinh cấp 3 khóa 2001-2004, ký ức về thầy cô vẫn còn nguyên vẹn, như những ngọn đèn soi sáng hành trình trưởng thành.

Cô Liên – người mẹ hiền của tuổi 16

Những ngày đầu lớp 10, khi vừa bước chân vào cấp 3 còn lạ lẫm, chúng tôi gặp cô Liên – giáo viên Hóa học, đồng thời cũng là cô chủ nhiệm. Ấn tượng đầu tiên về cô là sự nghiêm khắc nhưng đầy bao dung. Cô không chỉ dạy chúng tôi từng phản ứng hóa học, từng công thức phức tạp, mà còn dạy cách làm người, cách đối nhân xử thế.

Cô Liên giống như người mẹ thứ hai, luôn quan tâm từng học sinh. Bạn nào khó khăn, cô tìm cách giúp đỡ; bạn nào ham chơi, cô khéo léo nhắc nhở. Có lẽ nhờ sự tận tâm ấy mà lớp chúng tôi – lứa 2001-2004 – nhanh chóng trở thành một tập thể đoàn kết, vững vàng.

Cô Hà – nét duyên dáng tuổi trẻ gắn với năm cuối cấp

Bước sang lớp 12, chúng tôi được cô Hà – giáo viên Toán – làm chủ nhiệm. Cô nổi tiếng trong trường bởi nét trẻ trung, xinh xắn và sự nhiệt huyết. Hình ảnh cô bước vào lớp với tà áo dài trắng, giọng giảng rõ ràng, truyền cảm, đã để lại ấn tượng sâu đậm.

Năm cuối cấp vốn đầy áp lực thi cử, nhưng nhờ sự dẫn dắt của cô Hà, cả lớp như được tiếp thêm động lực. Cô kiên nhẫn giảng đi giảng lại những dạng toán khó, vui vẻ động viên khi chúng tôi mệt mỏi. Với học trò, cô vừa là cô giáo, vừa là người chị, người bạn. Những lời nhắn nhủ “cố gắng hết mình để không hối tiếc” của cô đến nay vẫn vang vọng trong tâm trí.

Cô Hiền – truyền lửa từ những trang văn

Nếu Toán và Hóa làm chúng tôi đau đầu với công thức, thì Văn lại mang đến một thế giới khác – mềm mại và trữ tình hơn. Người đưa chúng tôi vào thế giới ấy chính là cô Hiền – giáo viên Ngữ văn.

Giọng cô ấm áp, ánh mắt hiền hậu, mỗi tiết học Văn của cô như một buổi trò chuyện tâm tình. Cô dạy chúng tôi không chỉ phân tích tác phẩm, mà còn biết cảm nhận cuộc đời qua từng trang sách. Những bài giảng về thơ Nguyễn Du, Nam Cao, Xuân Diệu… không chỉ để đi thi, mà còn để nuôi dưỡng tâm hồn.

Có lẽ nhờ cô Hiền mà nhiều bạn trong lớp đã học được cách yêu thương, biết rung động trước cái đẹp và có thêm hành trang tinh thần khi bước vào đời.

Cô Hà – nhịp cầu với thế giới qua tiếng Anh

Một người cô khác cũng tên Hà nhưng dạy tiếng Anh. Cô mang đến cho chúng tôi sự mới mẻ, hiện đại, khác hẳn với những môn học khác. Những tiết học tiếng Anh với cô không chỉ là ngữ pháp, từ vựng, mà còn là những câu chuyện về thế giới bên ngoài.

Trong lớp học của cô, học trò mạnh dạn hơn khi cất tiếng nói, tự tin hơn khi diễn đạt suy nghĩ. Với nụ cười thân thiện và sự kiên nhẫn, cô giúp chúng tôi xóa bỏ mặc cảm về ngoại ngữ, để rồi nhiều bạn sau này đã chọn ngành học liên quan đến tiếng Anh, mở ra những cánh cửa mới trong cuộc đời.

Thầy Minh – sự nghiêm khắc cần thiết của năm lớp 11

Lớp 11, chúng tôi gắn bó với thầy Minh – người thầy dạy Toán nổi tiếng nghiêm nghị. Thầy cao lớn, giọng nói dõng dạc, bước vào lớp là cả phòng im phăng phắc. Thầy khó tính, hay trách phạt, nhưng càng học càng thấy thầy tận tâm.

Có những hôm cả lớp “toát mồ hôi” khi thầy bất chợt gọi lên bảng giải bài. Nhưng cũng chính những giờ học căng thẳng ấy đã rèn cho chúng tôi sự bản lĩnh, tính kỷ luật và khả năng tư duy logic. Sau này, khi ra đời, mới thấm rằng sự nghiêm khắc của thầy chính là bài học quý giá.

Thầy Quát – tiếng nói lớn của môn Lý

Nếu hỏi ai để lại ấn tượng sâu sắc nhất về giọng nói, chắc chắn đó là thầy Quát – giáo viên Vật lý. Thầy có chất giọng vang lớn, mỗi lần giảng bài là âm vang khắp phòng học. Nhiều khi, cả dãy hành lang cũng nghe rõ từng lời.

Học trò nhớ thầy không chỉ bởi cách giảng dễ hiểu, mà còn bởi phong thái mạnh mẽ, đôi khi nóng nảy nhưng đầy trách nhiệm. Môn Lý vốn khô khan, nhưng dưới sự dẫn dắt của thầy, nó trở nên gần gũi, dễ tiếp thu. Thầy như ngọn lửa truyền niềm tin cho chúng tôi khi đối mặt với những công thức và hiện tượng khó hiểu.

Những thầy cô khác – mảnh ghép hoàn chỉnh của tuổi học trò

Ngoài những thầy cô kể trên, còn có rất nhiều người khác đã góp phần tạo nên ký ức trọn vẹn. Đó là những thầy cô dạy Sử, Địa, Sinh, Thể dục… Mỗi người đều có cách truyền đạt riêng, để lại dấu ấn trong lòng học trò.

Có thầy cô nghiêm khắc, có người vui tính, có người giản dị, tất cả hòa quyện tạo nên bức tranh đa sắc của những năm tháng cấp 3. Không ai bị lãng quên, bởi mỗi lời giảng, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đã trở thành một phần thanh xuân của lứa học trò 2001-2004.

Ký ức còn mãi

Hơn hai thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày chia tay mái trường, nhưng mỗi khi gặp lại nhau, chúng tôi vẫn thường nhắc đến thầy cô với niềm kính trọng xen lẫn yêu thương. Những giờ học, những buổi sinh hoạt, những lời nhắc nhở, tất cả như mới hôm qua.

Thầy cô đã cho chúng tôi kiến thức, rèn chúng tôi bản lĩnh, nhưng quan trọng hơn cả, thầy cô đã cho chúng tôi tình người, sự dìu dắt, niềm tin để bước vào đời. Và dù ở đâu, làm gì, chúng tôi – lứa học trò 2001-2004 – vẫn tự hào vì đã được học dưới mái trường ấy, với những người thầy, người cô tuyệt vời ấy.


Kết lại, tuổi học trò sẽ chẳng thể trọn vẹn nếu thiếu đi hình bóng thầy cô. Trong ký ức của lứa 2001-2004, mỗi thầy cô là một dấu ấn, một ngọn đèn, một phần của thanh xuân. Và cho đến tận bây giờ, những ký ức về thầy cô vẫn là nguồn động viên, là hành trang quý báu để chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường đời.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages