Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

Tình cảm tuổi học trò – Tình bạn trong sáng

 

Tình cảm tuổi học trò – Tình bạn trong sáng



Tuổi học trò – quãng thời gian đẹp nhất trong đời người – không chỉ gắn liền với sách vở, bảng đen, phấn trắng, mà còn được điểm tô bởi những mối tình bạn trong sáng, hồn nhiên. Đó là thứ tình cảm không vụ lợi, không toan tính, chỉ có sự chân thành và sẻ chia. Với lứa học trò 2001 – 2004, tình bạn trong sáng chính là phần ký ức quý giá nhất, để sau bao năm tháng vẫn còn ấm áp mỗi khi nhớ về.

Những ngày đầu bỡ ngỡ và vòng tay bạn bè

Ngày đầu bước chân vào cấp 3, mỗi học sinh đến từ những xã khác nhau, mang theo giọng nói, dáng vẻ, tính cách riêng. Lúc ấy, tất cả đều còn bỡ ngỡ. Chính tình bạn là cầu nối để khoảng cách dần xóa nhòa. Một lời hỏi thăm “Bạn ngồi đây nhé?”, một cây bút chì cho mượn, một cuốn tập chuyền tay… đã mở ra bao gắn bó.

Trong ánh mắt ngơ ngác của tuổi mười lăm, những người bạn đầu tiên xuất hiện, rồi theo ta suốt cả quãng đường cấp 3. Đó là lúc ta hiểu rằng: đi học không chỉ để lấy kiến thức, mà còn để có những tri kỷ tuổi học trò.

Tình bạn trong từng giờ học

Bạn bè gắn bó trong từng tiết học. Có người ngồi cạnh ta, cùng làm toán khó, cùng soạn bài văn dài, cùng hồi hộp khi cô giáo bất ngờ gọi lên bảng. Khi một đứa bị “đứng hình” trước câu hỏi, đứa kia khẽ huých tay, lén viết vài chữ nhỏ xíu ra tờ giấy, đủ để gỡ bí.

Không ít lần, nhờ bạn bè mà ta thoát khỏi cơn “ám ảnh” mang tên kiểm tra 15 phút. Có người chép nhanh bài giảng rồi chìa cho ta, có người cho mượn sách vào phút cuối. Những điều tưởng chừng vụn vặt ấy lại làm ta ấm lòng, bởi đó là sự sẻ chia hồn nhiên, không tính toán.

Giờ ra chơi – khoảnh khắc gắn kết

Nếu như lớp học là nơi tri thức kết nối ta, thì sân trường, giờ ra chơi lại là nơi tình bạn được vun đắp. Dưới gốc phượng, góc bàng, hay trong căn-tin nhỏ, ta và bạn chia nhau gói mì tôm, viên kẹo, lon nước ngọt.

Có hôm, cả nhóm cùng nhau chơi nhảy dây, đá cầu, rồi cười vang khi một bạn vấp ngã. Có khi lại ngồi vẽ nguệch ngoạc lên giấy, nghĩ ra những biệt danh hài hước cho nhau. Chính những giây phút ấy đã nuôi dưỡng tình bạn, để sau này nhớ lại, ta thấy lòng rộn ràng như mới hôm qua.

Những lần giận hờn và làm lành

Tình bạn tuổi học trò cũng không tránh khỏi những giận hờn. Chỉ vì mượn bút mà quên trả, vì lỡ nói một câu trêu chọc quá đà, hay vì “cạnh tranh” điểm số mà có lúc mặt nặng mày nhẹ. Có những ngày cả hai đi học nhưng chẳng nhìn nhau, chẳng nói lời nào.

Thế nhưng, giận hờn cũng qua nhanh. Một gói kẹo đặt lên bàn, một tờ giấy viết vội: “Chiều ra chơi đi đá cầu nhé!”, hay một nụ cười bẽn lẽn đã đủ để xóa tan khoảng cách. Những va chạm nhỏ bé ấy càng khiến tình bạn thêm bền chặt, bởi chúng ta học được cách tha thứ, cách trân trọng nhau hơn.

Tâm sự tuổi mười tám

Tuổi học trò đâu chỉ có bài vở, mà còn có bao nỗi niềm riêng. Khi điểm số không như mong muốn, khi lo lắng trước kỳ thi, hay khi trái tim lần đầu rung động, bạn bè chính là nơi để sẻ chia.

Có những buổi chiều tan học, hai ba đứa chở nhau trên chiếc xe đạp cũ, vừa đi vừa kể chuyện. Có những tối ngồi viết lưu bút, thổ lộ những điều chưa từng nói. Những tâm sự ấy không cần cao sang, nhưng đủ để chúng ta cảm thấy mình không bao giờ cô đơn.

Những ngày cuối cấp – tình bạn hóa thiêng liêng

Khi tiếng trống chia tay đến gần, ai cũng thấy lòng bồi hồi. Cả lớp tranh thủ chụp ảnh cùng nhau, viết lưu bút, tặng nhau những món quà nhỏ. Trong từng dòng chữ nắn nót, ai cũng hứa: “Dù mai này ở đâu, vẫn mãi là bạn nhé!”.

Ngày cuối cùng rời mái trường, không ít người đã khóc. Khóc vì phải rời xa thầy cô, rời xa bảng đen, nhưng khóc nhiều nhất vẫn vì phải rời xa bạn bè. Tình bạn trong sáng ấy đã gắn liền với ba năm thanh xuân, giờ trở thành ký ức không thể nào quên.

Sau hai thập kỷ – tình bạn vẫn còn nguyên giá trị

Giờ đây, hơn 20 năm trôi qua kể từ ngày tốt nghiệp, mỗi người bạn năm xưa đã có một cuộc sống riêng: người làm thầy cô, người kinh doanh, người lập nghiệp xa quê. Nhưng khi gặp lại, chỉ cần nhắc một câu chuyện nhỏ, tiếng cười lại rộn rã như thuở nào.

Có thể ta không còn gặp nhau thường xuyên, nhưng tình bạn trong sáng tuổi học trò vẫn tồn tại trong ký ức. Nó không phai nhạt, mà trái lại, càng thêm trân quý, bởi ta hiểu rằng đó là thứ tình cảm hiếm có, chỉ xuất hiện một lần trong đời.


Kết lại, tình bạn trong sáng của tuổi học trò chính là món quà vô giá mà thời gian ban tặng. Nó làm cho quãng đời 2001 – 2004 trở nên rực rỡ, để mỗi khi nhớ lại, ta lại mỉm cười. Tình bạn ấy, dù đã đi qua hơn hai mươi năm, vẫn là điểm tựa tinh thần, là hành trang để ta vững bước trên đường đời.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages