NẾU ĐƯỢC QUAY VỀ – NHẬT KÝ KHÓA 2001-2004
Nếu được quay về… sẽ lại thấy mình trong lớp học cũ
Cái bàn gỗ đã mòn, chiếc bảng đen phủ bụi phấn, tiếng quạt kẽo kẹt quay đều… tất cả là hình ảnh quen thuộc của lớp học xưa. Nếu được quay về, chắc hẳn ta sẽ lại thấy chính mình ngồi ở dãy bàn thứ ba, cạnh cửa sổ, nơi có ánh nắng xiên qua tán lá phượng chiếu vào. Những buổi sáng chạy vội vì sợ trễ giờ, những hôm quên vở bài tập bị thầy cô trách yêu, tất cả đều đáng nhớ đến mức nao lòng.
Có những tiết học trầm lắng với giọng văn tha thiết của cô Hiền, có những giờ toán căng thẳng nhưng đầy hứng thú cùng cô Hà xinh xắn, rồi những buổi thí nghiệm hóa học sôi nổi dưới sự dẫn dắt của cô Liên. Nếu quay lại, ta sẽ lắng nghe từng lời giảng bằng cả trái tim, bởi biết rằng sau này, chẳng bao giờ có thể tìm lại những bài học chan chứa tình thương như thế.
Nếu được quay về… sẽ trân trọng từng giờ ra chơi
Giờ ra chơi ngày ấy chẳng có điện thoại thông minh, chẳng có mạng xã hội. Chỉ có tiếng cười rộn vang khắp sân trường, có những bước chân chạy nhảy tung tăng, những gói xôi, gói bánh rẻ tiền nhưng đầy ắp niềm vui. Cả nhóm bạn cùng ngồi ở ghế đá, vừa ăn quà vặt vừa kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện “trên trời dưới đất”.
Nếu quay lại, ta sẽ ôm chặt lấy khoảnh khắc ấy – khi tình bạn giản đơn mà ấm áp đến lạ. Ta sẽ nói với đứa bạn thân rằng: “Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh tao trong suốt những năm tháng ấy”.
Nếu được quay về… sẽ dũng cảm hơn với những rung động đầu đời
Tuổi 17, 18 ai mà chẳng có những rung động ngập ngừng. Ngày ấy, H và T là đôi bạn thân nhưng trong lòng lại có những cảm xúc đặc biệt chưa từng thổ lộ. L và T cũng từng để lại trong nhau nhiều ký ức mà chỉ có thời gian mới làm sáng rõ. Nếu quay lại, có lẽ ta sẽ đủ can đảm để nói ra những điều giấu kín bấy lâu, thay vì để nó mãi là một “bí mật học trò”.
Tình cảm tuổi ấy trong sáng như giọt sương mai, mong manh nhưng lung linh. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười cũng có thể khiến cả ngày rộn rã. Nếu được quay về, ta sẽ không để sự ngập ngừng khiến mình bỏ lỡ những khoảnh khắc đáng trân trọng.
Nếu được quay về… sẽ yêu thương thầy cô nhiều hơn
Ngày ấy, nhiều khi ta còn trẻ con, chưa hiểu hết nỗi nhọc nhằn của thầy cô. Chỉ nghĩ rằng việc giảng bài là trách nhiệm, mà quên rằng mỗi ánh mắt lo lắng, mỗi lời nhắc nhở đều xuất phát từ tình thương vô bờ.
Nếu được quay về, ta sẽ chào thầy cô bằng cái cúi đầu thật sâu, sẽ ghi chép đầy đủ bài học, sẽ lắng nghe chăm chú hơn. Và ta sẽ nói lời cảm ơn chân thành, điều mà nhiều năm sau mới nhận ra đáng lẽ phải nói từ lâu.
Nếu được quay về… sẽ sống hết mình với những buổi ngoại khóa
Những lần tập văn nghệ, thể thao, hoạt động đoàn lớp – tất cả đều là dấu ấn tuổi học trò. Ngày ấy, đôi khi ta ngại ngùng, đôi khi viện cớ bận học mà bỏ qua. Nếu quay lại, chắc chắn ta sẽ tham gia hết mình, sẽ cười thật to, hát thật vang, nhảy thật cuồng nhiệt. Bởi đó chính là những ký ức gắn kết cả tập thể, để sau này mỗi lần nhớ lại, trái tim lại rộn ràng như thuở nào.
Nếu được quay về… sẽ trân quý cả những lỗi lầm
Tuổi học trò, ai chẳng một lần mắc lỗi: nói chuyện riêng trong giờ học, đi học muộn, làm bài kiểm tra điểm kém. Ngày ấy, ta chỉ biết lo sợ, buồn bã. Nhưng bây giờ nhìn lại, chính những lần vấp ngã ấy đã dạy ta trưởng thành.
Nếu quay lại, ta sẽ không oán trách những lần bị phạt, mà sẽ mỉm cười cảm ơn vì thầy cô đã kiên nhẫn sửa sai cho ta. Ta sẽ nói với chính mình rằng: “Được sai và được sửa, đó là một đặc ân của tuổi học trò.”
Nếu được quay về… sẽ giữ chặt hơn tình bạn năm xưa
Sau bao năm, mỗi người một ngả, người đi xa, người ở lại, cuộc sống cuốn ta vào guồng quay tất bật. Nhiều khi liên lạc dần thưa thớt, gặp gỡ trở thành điều xa xỉ. Nếu quay lại, ta sẽ cùng bạn bè ngồi lâu hơn bên ghế đá, cùng nhau trò chuyện nhiều hơn, để lưu giữ thêm thật nhiều kỷ niệm.
Ta sẽ nói lời xin lỗi vì những lần hiểu lầm vu vơ, sẽ nói lời cảm ơn vì những sẻ chia chân thành. Bởi giờ đây, ta mới hiểu rằng: tình bạn học trò là thứ tình cảm trong sáng và bền chặt nhất.
Nếu được quay về…
Chỉ hai chữ “nếu được” thôi, nhưng cũng đủ làm trái tim ta chùng lại. Bởi thực tế, thời gian chỉ chảy theo một chiều. Ta không thể nào quay lại những năm 2001 – 2004 được nữa. Nhưng ký ức thì vẫn còn mãi, sống động như chưa từng xa.
Điều quan trọng là ta đã từng có một tuổi học trò tuyệt vời, đã từng có những ngày tháng hồn nhiên và đầy ắp tình thương. Và nhờ nó, ta mới có động lực bước tiếp trong hành trình cuộc sống.
Nhật ký khóa 2001 – 2004 sẽ mãi là một phần thanh xuân tươi đẹp. Nếu không thể quay về, thì hãy để ký ức ấy sống mãi trong tim, để mỗi lần nhớ lại, ta vẫn thấy lòng ấm áp và nụ cười bỗng nở trên môi.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét