Tình cảm tuổi học trò – Những điều chưa kịp nói
Tuổi học trò – quãng đời trong trẻo và hồn nhiên nhất – thường để lại trong lòng mỗi người những ký ức khó quên. Đó không chỉ là những giờ học sôi nổi, những trò đùa tinh nghịch, mà còn là những tình cảm vụng dại, những tâm tư thầm lặng. Có những điều, vì ngại ngùng, vì chưa đủ can đảm, mà chúng ta đã giữ kín trong lòng. Để rồi sau khi bước ra khỏi cánh cổng trường, ta mới nhận ra đó chính là những điều chưa kịp nói.
Lời cảm ơn chưa nói với thầy cô
Tuổi học trò nào cũng có bóng dáng của những người thầy, người cô tận tụy. Họ không chỉ dạy ta kiến thức, mà còn rèn dạy cách sống, cách làm người. Nhưng mấy ai trong chúng ta đã từng đủ can đảm đứng lên giữa lớp, nói một lời cảm ơn chân thành?
Ngày ấy, sau mỗi giờ học, ta vội vàng ra sân chơi, ít khi ngoái lại để nhìn thấy dáng thầy cô cặm cụi bên chồng giáo án. Có đôi lần bị nhắc nhở, trách phạt, trong lòng ta giận dỗi, nhưng không biết rằng đó là tình thương nghiêm khắc. Chỉ đến khi rời xa mái trường, ta mới tiếc nuối: giá như ngày ấy mình đã nói một lời cảm ơn, đã cúi đầu thật sâu trước khi ra trường…
Lời xin lỗi chưa kịp thốt ra
Thanh xuân còn lưu giữ trong ta những lần giận hờn bạn bè. Chỉ vì một cây bút quên trả, một câu nói đùa quá trớn, hay một phút hiểu lầm mà ta đã quay lưng, im lặng với nhau. Đôi khi, cả tuần trời ta và bạn chẳng nói một lời, chỉ âm thầm chờ đợi đối phương xuống nước.
Giờ nghĩ lại, những giận hờn ấy thật nhỏ bé. Nhưng tiếc rằng, đã có lần ta không kịp nói câu xin lỗi. Có người bạn đã rời xa sau ngày tốt nghiệp, đi một nơi thật xa, để lại trong ta khoảng trống không thể lấp đầy. Và thế là, lời xin lỗi ấy mãi nằm lại trong trái tim, trở thành một kỷ niệm day dứt.
Những lời thổ lộ thầm kín
Tuổi học trò còn lưu giữ biết bao rung động đầu đời. Đó là ánh mắt thẹn thùng mỗi lần ai đó nhìn mình, là cảm giác hồi hộp khi cùng nhau trực nhật, là niềm vui lặng lẽ khi được bạn kia hỏi mượn sách. Nhưng đa phần, tất cả đều chỉ dừng lại ở sự thầm lặng.
Có biết bao cuốn lưu bút từng là nơi để gửi gắm những tình cảm chưa kịp nói thành lời. Trang giấy cuối cùng thường viết: “Chúc bạn thi tốt”, “Mãi là bạn thân nhé!”. Nhưng đằng sau những dòng chữ ấy, biết đâu còn giấu đi một câu “Mình thích bạn” chưa đủ dũng khí viết ra.
Và rồi, sau khi rời xa mái trường, mỗi người một phương, câu nói ấy mãi nằm lại trong tim. Để đến lúc gặp lại sau nhiều năm, trong ánh mắt bồi hồi, ta chỉ có thể mỉm cười thay cho những điều chưa kịp nói.
Ước mơ chưa kịp chia sẻ
Trong những giờ học, những buổi ra chơi, chúng ta thường nói với nhau đủ chuyện – từ bài kiểm tra cho đến một trận bóng đá, từ bộ phim mới cho đến ca khúc đang thịnh hành. Nhưng có những ước mơ thầm kín, những dự định cho tương lai, ta lại không dám nói ra.
Có bạn muốn trở thành bác sĩ, có bạn mơ làm nhà văn, có bạn muốn đi thật xa để khám phá thế giới… nhưng rồi lại giấu kín trong lòng, bởi sợ bị chê cười, sợ không ai hiểu. Đến khi trưởng thành, nhìn lại, ta mới nhận ra rằng ngày ấy, bạn bè chính là những người lắng nghe tuyệt vời nhất, là nơi ta có thể chia sẻ mọi hoài bão. Thế mà, ta đã để những ước mơ ấy trôi đi cùng năm tháng, thành những điều chưa kịp nói.
Ngày chia tay và những khoảng lặng
Mùa phượng nở, ve kêu rộn rã cũng là lúc mùa chia tay cận kề. Ngày ấy, không ít người đã cố nén giọt nước mắt, cố mỉm cười để tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng trong lòng, ai cũng có bao điều muốn nói mà không thể thốt ra.
Có người muốn nói lời cảm ơn với thầy cô, lời xin lỗi với bạn bè, hay lời thổ lộ với một người đặc biệt. Nhưng rồi, tất cả đều bị thời gian cuốn đi. Tiếng trống tan trường cuối cùng vang lên, cánh cổng trường khép lại, và những điều chưa kịp nói cũng lặng lẽ nằm lại phía sau.
Sau hai mươi năm nhìn lại
Giờ đây, sau hơn hai mươi năm kể từ ngày rời mái trường 2001 – 2004, mỗi người đã có một hành trình riêng: công việc, gia đình, con cái… Thế nhưng, mỗi khi gặp lại, trong ánh mắt, trong nụ cười, vẫn còn vẹn nguyên bóng dáng tuổi học trò.
Ngồi lại với nhau, nhắc đến những câu chuyện xưa, ai cũng bồi hồi. Có người tiếc nuối vì chưa kịp cảm ơn thầy cô, có người bối rối khi nghe nhắc đến “mối tình đầu vụng dại”, có người lặng đi vì nhớ tới một người bạn không còn. Tất cả, đều là những điều chưa kịp nói, nhưng lại chính là phần ký ức làm nên thanh xuân rực rỡ.
Kết lại, tình cảm tuổi học trò thật đặc biệt, bởi trong đó có quá nhiều điều chúng ta đã giữ lại trong lòng. Dù là lời cảm ơn, lời xin lỗi, lời thổ lộ hay ước mơ còn dang dở, tất cả đã trở thành một phần của ký ức. Và có lẽ, chính vì chưa kịp nói, nên những ký ức ấy càng trở nên thiêng liêng, để mỗi khi nhớ về, ta lại mỉm cười và thầm nhủ: Tuổi học trò – quãng đời đẹp nhất, dù còn nhiều điều chưa kịp nói, nhưng không bao giờ phai nhạt.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét