Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

Tình cảm tuổi học trò – Mối tình vụng dại

 

Tình cảm tuổi học trò – Mối tình vụng dại

Trong hành trang thanh xuân của mỗi người, bao giờ cũng có một góc ký ức thật đặc biệt: những rung động ngây ngô, vụng về, đôi khi chỉ là thoáng qua, nhưng in đậm trong tâm trí suốt đời. Với lứa học trò 2001 – 2004, bên cạnh những tình bạn trong sáng, những giờ học căng thẳng, còn có cả những mối tình vụng dại – thứ gia vị khiến tuổi học trò thêm nhiều màu sắc.

Những rung động đầu đời

Ngày ấy, chẳng ai nghĩ mình đang “yêu”, chỉ đơn giản là một cảm giác lạ lùng khi trái tim đập nhanh hơn mỗi lần ánh mắt vô tình chạm nhau. Đó là những buổi sáng đứng ngoài sân trường, nhìn dáng ai đó đi qua mà bỗng thấy nắng vàng hơn, gió mát hơn. Đó là niềm háo hức khi đến lớp chỉ để được ngồi gần, được nghe giọng nói, hay được bạn kia mượn cây bút bi, rồi cất giữ nó như một “kỷ vật”.

Chúng ta – những cô cậu học trò tuổi mười sáu, mười bảy – đã bắt đầu biết rung động, nhưng cũng vụng dại trong cách thể hiện. Thay vì thổ lộ trực tiếp, ta chọn viết vài dòng vào cuối trang vở, rồi giả vờ để quên. Thay vì hẹn hò, ta rủ nhau học nhóm, đi mượn sách, hay cùng nhau làm một bài tập lớn.

Khi tình bạn hóa thành tình cảm

Trong nhiều lớp học ngày ấy, có những đôi bạn thân bỗng trở nên đặc biệt. Họ cùng nhau ngồi bàn cuối, cùng chia sẻ chuyện học hành, cùng lén trao nhau những ánh nhìn bẽn lẽn. Bạn bè trong lớp dần nhận ra sự khác lạ, rồi bắt đầu trêu chọc, gọi đó là “cặp đôi vàng”.

Thật ra, những mối tình vụng dại ấy nhiều khi không có lời tỏ tình, không có lời hẹn ước. Chỉ đơn giản là khi bạn ấy buồn, ta muốn làm điểm tựa. Khi bạn ấy cười, ta cũng thấy lòng mình nhẹ tênh. Có lúc, chỉ cần một ánh mắt ngập ngừng cũng đủ để hiểu rằng, trong trái tim ta, bạn đã ở một vị trí rất khác.

Những lá thư chuyền tay

Tuổi học trò 2001 – 2004 chưa có điện thoại thông minh, mạng xã hội như bây giờ. Cách để bày tỏ tình cảm chính là những lá thư viết tay, gấp thành hình vuông, hình tam giác, lặng lẽ chuyền từ bàn này sang bàn kia. Nội dung chẳng có gì quá to tát: chỉ vài dòng hỏi thăm, vài câu chúc thi tốt, hoặc những lời chọc ghẹo vu vơ. Nhưng chính sự ngây thơ ấy lại khiến lá thư trở nên quý giá.

Có những bức thư chưa bao giờ được gửi đi, nằm im trong ngăn bàn hay kẹp trong trang lưu bút. Có những dòng chữ còn dang dở, chỉ viết được một nửa rồi vội vàng xé bỏ vì sợ… bị phát hiện. Nhưng dù được giữ kín hay được trao đi, đó vẫn là một phần ký ức ngọt ngào của tình yêu tuổi học trò.

Những lần giận hờn ngây ngô

Mối tình vụng dại cũng có những cơn “sóng gió” thật buồn cười. Chỉ vì hôm nay bạn không chào mình, ta đã thấy lòng hụt hẫng. Chỉ vì bạn trò chuyện nhiều hơn với một người khác, ta đã ngồi suốt giờ học mà chẳng nói câu nào.

Những giận hờn ấy đôi khi kéo dài cả tuần, cả tháng. Nhưng rồi cũng rất dễ làm lành, chỉ bằng một cái nhìn, một tờ giấy nhắn: “Chiều ra chơi ngồi lại nhé!”. Tình cảm ấy mong manh, dễ vỡ, nhưng cũng chính vì thế mà nó hồn nhiên, đáng nhớ.

Ngày chia tay – nỗi buồn để lại

Khi tiếng trống báo hiệu mùa chia tay cuối cấp vang lên, những mối tình vụng dại càng thêm day dứt. Có người lấy hết can đảm để viết trong lưu bút: “Mình đã thích cậu từ lâu, mong sau này vẫn mãi là bạn nhé!”. Có người lặng lẽ giữ kín cảm xúc, để rồi ra trường mới nhận ra mình đã bỏ lỡ một cơ hội quý giá.

Ngày cuối cùng, khi lớp tan học, có ánh mắt còn níu lại, có bàn tay muốn nắm nhưng chẳng dám đưa ra. Tất cả khép lại bằng những lời hứa chưa kịp thực hiện, để rồi trở thành nỗi buồn man mác trong tim mỗi người.

Sau hai mươi năm nhìn lại

Giờ đây, sau hơn hai thập kỷ, mối tình vụng dại của tuổi học trò đã trở thành câu chuyện kể lại trong những buổi họp lớp. Có người bật cười khi nhớ lại mình từng đỏ mặt chỉ vì nghe bạn kia gọi tên. Có người ngậm ngùi khi nghĩ về những điều chưa kịp nói.

Một vài mối tình trong sáng ngày ấy đã đi xa hơn, thành duyên vợ chồng. Nhưng cũng có những tình cảm dừng lại ở ký ức, trở thành kỷ niệm để mỗi khi nhắc lại, ta thấy lòng mình vẫn rung động như xưa.

Mối tình vụng dại – món quà của tuổi trẻ

Tuổi học trò không chỉ có bạn bè, thầy cô, bài vở, mà còn có những mối tình vụng dại như thế. Dù không trọn vẹn, dù chẳng đi đến đâu, nhưng nó đã để lại dấu ấn sâu sắc, làm phong phú thêm những năm tháng thanh xuân.

Nhờ có những cảm xúc ấy, ta biết thế nào là rung động, biết thế nào là chờ đợi, là nhớ nhung. Nhờ có nó, ta hiểu giá trị của sự chân thành, của những điều giản dị. Và quan trọng hơn cả, mối tình vụng dại ấy đã góp phần tạo nên tuổi trẻ – quãng đời không thể nào lặp lại.


Kết lại, tình cảm tuổi học trò – những mối tình vụng dại – có thể ngây ngô, vụng về, nhưng lại là kỷ niệm đáng trân trọng. Bởi khi trưởng thành, giữa bộn bề lo toan, ta sẽ thấy rằng chẳng có thứ tình cảm nào hồn nhiên, trong trẻo như tình yêu tuổi học trò. Nó không hoàn hảo, nhưng chính sự vụng dại ấy đã làm nên một thanh xuân rực rỡ, để khi nhớ lại, ta vẫn thấy lòng ấm áp, mỉm cười.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages