Nhóm bạn tinh nghịch – ký ức không phai của lứa học trò 2001-2004
Trong ký ức của mỗi người, tuổi học trò không chỉ có sách vở, thầy cô và những bài kiểm tra căng thẳng, mà còn có những tiếng cười, những trò nghịch ngợm hồn nhiên. Và nhắc đến tập thể học sinh khóa 2001-2004, ai cũng nhớ đến nhóm bạn tinh nghịch – những “linh hồn” của lớp, những người đã thổi vào tuổi trẻ một sức sống tươi mới, để mỗi khi nhớ lại, ai cũng phải bật cười.
Những “chiến binh” của trò nghịch ngợm
Trong bất kỳ lớp học nào, luôn có một nhóm bạn tinh nghịch, và lớp chúng tôi cũng không ngoại lệ. Họ là những gương mặt luôn khiến lớp học sôi động: lúc thì bày trò chọc cười, khi lại nghịch ngợm đến mức cả thầy cô cũng phải lắc đầu.
Nhóm bạn ấy có thể là mấy cậu con trai ngồi bàn cuối, suốt ngày nghĩ ra đủ trò từ vẽ bậy vào vở bạn, giấu dép trong hộc bàn, đến việc “chế” ra những bài hát mới bằng giai điệu quen thuộc nhưng lời thì hài hước vô cùng. Cũng có những cô bạn nữ tinh quái, chuyên bày trò trêu bạn bè, từ dán giấy ghi “ngốc nghếch” lên lưng bạn, đến giả vờ nghiêm túc để rồi bất ngờ bật cười khiến cả lớp cũng cười theo.
Trò nghịch trong lớp học
Không thể nào quên những giờ học Văn hay Toán, khi cả lớp im phăng phắc nghe thầy cô giảng, thì nhóm bạn tinh nghịch lại tìm cách làm cho không khí bớt căng thẳng. Một tiếng huýt sáo khe khẽ, một mảnh giấy chuyền tay với lời bình hài hước, hay một nét vẽ chibi vội vàng phác họa gương mặt thầy cô – tất cả khiến những giờ học trở nên sinh động hơn.
Có lần, trong tiết Hóa, cả nhóm hẹn nhau cùng làm rơi bút xuống bàn đúng lúc cô giáo viết bảng. Tiếng “lạch cạch” vang lên như một dàn đồng ca, khiến cô vừa ngạc nhiên vừa bật cười, còn cả lớp thì cười nghiêng ngả. Những trò nghịch ấy tuy đôi khi bị mắng, nhưng lại trở thành kỷ niệm khó quên.
Sân trường – “đấu trường” của những trò vui
Giờ ra chơi, sân trường chính là “địa bàn” quen thuộc của nhóm bạn tinh nghịch. Đá cầu, nhảy dây, chơi chuyền, ném bóng… trò nào cũng có họ tham gia. Nhưng điều đặc biệt là trò nào cũng phải có chút phá phách, chút sáng tạo để trở nên khác lạ.
Có hôm, họ nghĩ ra cách tổ chức một “giải đá cầu cấp lớp”, chia đội, có cả trọng tài, khán giả. Tiếng reo hò vang khắp sân trường khiến thầy giám thị phải ra nhắc nhở. Lại có lần, nhóm bạn mang dây thun nối dài thành dây nhảy khổng lồ, cả chục người cùng tham gia, biến sân trường thành lễ hội.
Những lần “phiêu lưu” khó quên
Nhóm bạn tinh nghịch ấy không chỉ giới hạn trong lớp học hay sân trường, mà còn kéo dài ra cả những buổi ngoại khóa, những buổi đi dã ngoại. Trong chuyến tham quan, khi cả lớp mải nghe thuyết minh, họ đã lén rủ nhau đi chụp ảnh “tự chế” với những dáng pose hài hước.
Có chuyến lao động, thay vì chăm chỉ quét sân, họ bày trò thi xem ai quét nhanh hơn, ai nhặt được nhiều lá khô hơn. Kết quả là công việc vẫn hoàn thành, nhưng tiếng cười thì vang dội khắp góc sân trường.
Khi trò nghịch gắn kết cả tập thể
Điều đáng quý là, nhóm bạn tinh nghịch không chỉ bày trò cho riêng mình, mà luôn lôi kéo cả lớp cùng tham gia. Nhờ vậy, không khí lớp học lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười. Chính họ là chất keo gắn kết, biến tập thể lớp thành một khối đoàn kết, gần gũi.
Những trò nghịch đôi khi còn hóa giải mệt mỏi, căng thẳng. Sau một bài kiểm tra khó, thay vì ngồi buồn, cả lớp lại cười ầm lên với màn “kể chuyện chế” của nhóm bạn ấy. Nhờ vậy, mỗi ngày đến trường không còn nặng nề, mà trở thành niềm vui.
Khi thầy cô cũng mỉm cười
Dù đôi lúc nhóm bạn tinh nghịch bị thầy cô nhắc nhở, nhưng thực ra thầy cô cũng rất quý họ. Bởi sau những trò nghịch ngợm ấy là sự hồn nhiên, trong sáng, chẳng có gì xấu xa. Có thầy còn thú nhận rằng, nhờ những trò nghịch của học trò mà tiết dạy bớt căng thẳng, thầy cũng vui hơn.
Cô giáo Văn từng kể: “Mỗi lần thấy cả lớp cười rúc rích là biết ngay nhóm bàn cuối lại bày trò. Tôi có la, nhưng trong lòng cũng thầm cười.” Chính sự bao dung của thầy cô đã khiến ký ức về những trò nghịch ấy càng thêm ấm áp.
Sau hai thập kỷ – tiếng cười vẫn còn vang vọng
Giờ đây, khi đã bước qua tuổi 30, 40, mỗi người trong nhóm bạn tinh nghịch ngày xưa đều có cuộc sống riêng: người làm thầy giáo, người làm doanh nhân, người đã yên bề gia thất. Nhưng khi gặp lại, chỉ cần nhắc đến một trò nghịch năm xưa, tiếng cười lại vang lên như chưa hề có khoảng cách thời gian.
Có người bảo, chính sự tinh nghịch ấy đã làm nên ký ức đẹp nhất của tuổi học trò. Nếu không có những trò nghịch ngợm, có lẽ quãng thời gian ấy sẽ bớt phần rực rỡ. Và nhờ họ, cả lứa 2001-2004 có thêm những kỷ niệm đáng nhớ để mang theo suốt đời.
Kết lại, nhóm bạn tinh nghịch của lứa học trò 2001-2004 không chỉ là vài gương mặt nghịch ngợm trong lớp học. Họ là biểu tượng của tuổi trẻ – hồn nhiên, sáng tạo và đầy sức sống. Những trò nghịch ấy, những tiếng cười ấy, giờ đã trở thành phần ký ức quý giá, để mỗi khi nhớ về, ai cũng thấy lòng mình ấm áp và mỉm cười.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét