Giờ ra chơi – khoảng trời riêng của tuổi học trò
Trong đời học sinh, giờ học là lúc tiếp thu kiến thức, còn giờ ra chơi lại là khoảnh khắc để sống thật với chính mình, để sẻ chia, để gắn kết. Với lứa học trò cấp 3 khóa 2001-2004, những giờ ra chơi đã trở thành mảnh ký ức ngọt ngào, nơi cất giữ bao câu chuyện nhỏ mà đến nay nhớ lại vẫn thấy lòng bồi hồi.
Sân trường rộn rã tiếng cười
Mỗi khi tiếng trống vang lên báo hiệu hết tiết học, cả lớp ùa ra sân trường. Khung cảnh khi ấy thật náo nhiệt: nhóm nam sinh nhanh chóng chiếm lấy khoảng sân trống để đá cầu, chơi bóng chuyền hay ném bóng rổ bằng quả bóng cao su sờn cũ. Các bạn nữ thì rủ nhau đi dạo dưới hàng phượng, ghé căng-tin mua quà vặt, hay đơn giản chỉ đứng tụm lại cười đùa.
Âm thanh của giờ ra chơi là một bản hòa ca: tiếng cười giòn tan, tiếng gọi nhau í ới, xen lẫn tiếng ve rộn rã và tiếng gió xào xạc trên tán cây. Dường như mọi mệt mỏi sau những giờ học căng thẳng đều tan biến, chỉ còn lại sự hồn nhiên trong trẻo.
Những trò chơi giản dị mà đáng nhớ
Ngày ấy, đâu cần điện thoại thông minh hay mạng xã hội, niềm vui của chúng tôi chỉ gói gọn trong vài trò chơi dân gian. “Đá cầu lông gà” là trò được yêu thích nhất. Chỉ cần một quả cầu, vài đứa là có thể đứng thành vòng tròn, tung hứng, cười vang mỗi khi ai đó vụng về đá trượt.
Ngoài ra, còn có “ô ăn quan”, “nhảy dây” hay “bịt mắt bắt dê”. Các bạn nữ khéo léo chuyền dây, còn các bạn nam thì đóng vai trò cổ vũ, chọc ghẹo. Những trò chơi ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là chất keo kết dính cả tập thể, để giờ đây nhớ lại, ai cũng thầm mỉm cười.
Góc nhỏ để sẻ chia tâm sự
Không phải bạn nào cũng thích ồn ào. Một số lại chọn cho mình góc lớp yên tĩnh trong giờ ra chơi. Ở đó, vài ba người bạn thân ngồi lại với nhau, kể nhau nghe chuyện gia đình, chuyện ước mơ sau này. Có khi chỉ là những lời than vãn: “Mai kiểm tra Toán rồi, chưa học gì hết”, nhưng cũng đủ để cả nhóm phá lên cười.
Đặc biệt, trong những năm cuối cấp, góc lớp ấy còn là nơi sẻ chia những lo lắng về kỳ thi đại học. “Mày định thi trường nào?”, “Liệu có đỗ không?”, “Tao muốn học ngành này nhưng sợ bố mẹ không đồng ý”… Những câu chuyện tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới của tuổi mười tám đầy khát vọng.
Những rung động đầu đời
Giờ ra chơi còn là khoảng thời gian để những ánh mắt chạm nhau. Ở dãy hành lang, có bạn nam lén nhìn sang lớp bên cạnh, bắt gặp nụ cười của một cô bạn. Ở sân trường, có bạn nữ giả vờ mua thêm cái kẹo ở căng-tin, chỉ để tình cờ đi ngang qua người mình thích.
Những rung động ấy trong trẻo và ngây ngô, không cần lời nói, chỉ cần một ánh nhìn hay một nụ cười là đã đủ để khiến tim đập nhanh hơn. Giờ ra chơi vì thế mà trở thành khoảnh khắc được mong chờ nhất trong ngày, không chỉ để vui chơi mà còn để sống trong những cảm xúc đầu đời.
Câu chuyện nhỏ bên quán nước căng-tin
Căng-tin trường là điểm hẹn quen thuộc mỗi giờ ra chơi. Chỉ với vài nghìn đồng, chúng tôi đã có thể mua một chiếc bánh mì kẹp, một gói mì tôm sống, hay một ly nước ngọt mát lạnh. Nhưng quan trọng hơn cả là khoảng thời gian được ngồi lại cùng nhau.
Ở đó, biết bao câu chuyện được kể: từ việc thầy hôm nay khó tính thế nào, cô giảng bài ra sao, cho đến chuyện ca sĩ nào đang nổi, bộ phim nào đang chiếu. Những câu chuyện tưởng chừng vặt vãnh, nhưng lại là sợi dây kết nối, là điều khiến thanh xuân thêm trọn vẹn.
Những giờ ra chơi đặc biệt
Không phải giờ ra chơi nào cũng giống nhau. Có những hôm cả lớp phải ở lại để chuẩn bị văn nghệ, tập kịch, hay trang trí lớp học. Có những hôm, chúng tôi cùng nhau ngồi lại viết báo tường, cắt dán, tô màu. Những tiếng cười xen lẫn sự bận rộn ấy đã tạo nên không khí gắn kết lạ thường.
Đặc biệt, vào những ngày cuối cấp, giờ ra chơi trở nên lắng đọng hơn. Mọi người chụp chung nhiều bức ảnh, ghi vội vài dòng lưu bút, hay tặng nhau những món quà nhỏ. Ai cũng biết rằng, sau hôm nay, sẽ khó còn được cùng nhau vui đùa dưới sân trường nữa.
Giờ ra chơi trong ký ức tập thể 2001-2004
Ba năm cấp 3 trôi qua, nhưng những giờ ra chơi vẫn là phần ký ức sáng rõ nhất. Khi gặp lại nhau, chẳng ai nhớ nổi mình đã làm được bao bài kiểm tra điểm 9, 10, nhưng ai cũng có thể kể vanh vách về một trận đá cầu hào hứng, một câu chuyện buồn cười ở căng-tin, hay một ánh mắt lúng túng chạm nhau trong hành lang.
Đó chính là giá trị của những giờ ra chơi: tuy ngắn ngủi nhưng chứa đựng niềm vui, tình bạn, và cả tình cảm đầu đời. Nó làm nên bức tranh sống động của tuổi học trò, một bức tranh mà mỗi người khi rời ghế nhà trường đều mang theo trong tim.
Ký ức còn mãi với thời gian
Giờ ra chơi ngày ấy giờ đã lùi xa gần hai thập kỷ. Giờ đây, mỗi người một ngả, bận rộn với công việc và cuộc sống. Nhưng mỗi khi đi ngang một sân trường nào đó, nghe tiếng trống vang lên, hay thấy mấy em học sinh ríu rít đá cầu, lòng chúng tôi lại chợt xốn xang.
Ký ức về những giờ ra chơi, về tiếng cười, về những câu chuyện nhỏ ngày ấy chính là một phần thanh xuân – trong sáng, hồn nhiên và đáng nhớ nhất. Nó không chỉ gắn kết cả một thế hệ, mà còn trở thành hành trang tinh thần, để mỗi khi mỏi mệt, ta lại tìm về và thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Kết lại, giờ ra chơi không chỉ là khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa những tiết học. Với lứa học trò 2001-2004, đó là khoảng trời riêng, là nơi dệt nên bao câu chuyện nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Và chính những mảnh ký ức ấy đã góp phần làm nên một tuổi học trò rực rỡ, để sau này nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình ấm áp và biết ơn.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét