Nhật Ký Khóa 2001-2004

MONG ƯỚC KỶ NIỆM XƯA

Tình cảm tuổi học trò – Những rung động đầu đời

 

Tình cảm tuổi học trò – Những rung động đầu đời



Thanh xuân của mỗi người đều gắn với một quãng thời gian học trò đầy ắp kỷ niệm. Bên cạnh thầy cô, bạn bè, những trò nghịch ngợm hay những kỳ thi căng thẳng, tuổi học trò còn có một “mảnh ghép” không thể thiếu: những rung động đầu đời. Đó không hẳn là tình yêu đúng nghĩa, mà chỉ là sự xao xuyến, là cái nhìn ngại ngùng, là vài dòng thư vội vàng, nhưng lại in sâu vào tâm trí suốt đời. Lứa học trò 2001 – 2004 cũng vậy. Trong muôn vàn kỷ niệm, có những câu chuyện tình bạn, tình cảm ngây ngô mà đẹp đẽ, trở thành “chuyện để đời” mỗi khi nhắc lại.

H và T – từ đôi bạn thân đến bạn đời

Trong lớp ngày ấy, H và T vốn là đôi bạn thân nổi tiếng. Cùng bàn, cùng học nhóm, cùng chia nhau từng cây bút, tờ giấy. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy đó là một tình bạn đẹp, nhưng bạn bè trong lớp thì đều nhận ra giữa họ có một sự gắn bó đặc biệt.

Những năm tháng cấp 3, H thường là người nhắc T học bài, còn T lại hay lén chép bài giúp H mỗi khi cô bạn chưa kịp làm xong. Giờ ra chơi, cả hai thường rủ nhau xuống căng-tin, khi thì chung một ly trà đá, khi thì gói bánh tráng chia đôi. Tình cảm trong sáng ấy khiến cả lớp nhiều lần trêu: “Đôi bạn cùng tiến!”.

Có lẽ chính sự gần gũi ấy đã gieo vào lòng họ những rung động đầu đời. Ban đầu, đó chỉ là sự bối rối khi vô tình chạm ánh mắt, là chút ngại ngùng khi bạn bè gán ghép. Rồi theo thời gian, sự bối rối ấy lớn dần thành tình cảm. H và T vẫn giữ im lặng, không ai nói ra, nhưng bạn bè đều ngầm hiểu.

Năm tháng trôi qua, sau ngày chia tay mái trường, H và T vẫn giữ liên lạc. Học đại học, đi làm, rồi dần trưởng thành, tình bạn ngày nào đã hóa thành tình yêu lúc nào không hay. Và rồi, niềm vui đến với cả tập thể khóa 2001 – 2004 khi một ngày, họ báo tin chính thức về chung một nhà.

Đám cưới của H và T không chỉ là niềm hạnh phúc của riêng họ, mà còn là minh chứng đẹp cho tình cảm tuổi học trò. Từ đôi bạn thân ngày nào, họ đã trở thành vợ chồng, viết tiếp câu chuyện tình đẹp được nuôi dưỡng từ những rung động đầu đời.

L và T – kỷ niệm cất giữ trong tim

Không phải rung động nào của tuổi học trò cũng đi đến một kết thúc trọn vẹn. Với L và T, đó là một câu chuyện khác – một tình cảm trong sáng, ngập tràn kỷ niệm, nhưng cuối cùng lại chỉ dừng ở quá khứ.

L là cô bạn gái dịu dàng, chăm chỉ, còn T là chàng trai vui tính, hay giúp đỡ bạn bè. Cả hai hay trò chuyện, hay chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Có lúc, bạn bè thấy L đỏ mặt khi T vô tình khen mái tóc mới, hay T cười tít mắt khi L mang cho cậu chiếc bút vừa mua. Những điều nhỏ nhặt ấy, chỉ có tuổi học trò mới khiến con người ta xao xuyến đến vậy.

Trong những trang lưu bút cuối cấp, L viết cho T những dòng chữ đầy cảm xúc: “Cảm ơn cậu vì đã luôn là người bạn bên cạnh mình. Mong rằng mai này, dù ở đâu, mình vẫn giữ được tình bạn đẹp này.” T đáp lại bằng một câu ngắn gọn nhưng đủ để L nhớ mãi: “Cậu là kỷ niệm đẹp nhất của mình trong những năm tháng này.”

Sau khi ra trường, L và T mỗi người một hướng. L chọn học xa nhà, T ở lại quê hương lập nghiệp. Cuộc sống cuốn họ đi, dần ít liên lạc hơn. Dù không còn đi chung một con đường, nhưng tình cảm tuổi học trò ấy mãi là mảnh ký ức không phai. Với họ, đó là món quà tinh thần, là kỷ niệm để mỉm cười mỗi khi nhớ về.

Những rung động làm nên tuổi trẻ

Tuổi học trò có thể hồn nhiên, ngây ngô, nhưng chính những rung động đầu đời đã khiến nó trở nên rực rỡ. Đó không chỉ là chuyện H và T nên duyên, hay L và T cất giữ kỷ niệm, mà còn là hàng loạt câu chuyện thầm thương trộm nhớ khác: một ánh mắt gửi gắm trong giờ kiểm tra, một cuốn tập mượn đi mượn lại nhiều lần, một món quà nhỏ giấu vội trong ngăn bàn…

Những cảm xúc ấy chưa hẳn là tình yêu, nhưng là những rung động trong trẻo nhất, góp phần tạo nên sắc màu của tuổi trẻ. Sau này, khi trưởng thành, ta có thể trải qua nhiều mối tình, nhiều va vấp, nhưng hiếm có thứ tình cảm nào còn giữ được sự ngây ngô, hồn nhiên như thuở học trò.

Ký ức để mãi mỉm cười

Giờ đây, khi lứa học trò 2001 – 2004 đã đi qua hơn hai mươi năm, nhiều người đã có gia đình, con cái, công việc ổn định. Thế nhưng, khi gặp lại nhau, chỉ cần nhắc đến những rung động đầu đời, tiếng cười lại vang lên giòn giã.

Những cái tên, những kỷ niệm, những biệt danh ngộ nghĩnh, những ánh mắt ngượng ngùng ngày nào – tất cả vẫn còn nguyên trong trí nhớ tập thể. Đó chính là phần ký ức ngọt ngào để mỗi người có thể tựa vào, mỗi khi thấy lòng mệt mỏi trước cuộc đời.


Kết lại, tình cảm tuổi học trò – những rung động đầu đời – dù trọn vẹn như H và T, hay chỉ là kỷ niệm đẹp như L và T, đều là món quà quý giá. Nó không chỉ làm nên thanh xuân, mà còn để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta tin rằng: có những cảm xúc chỉ xuất hiện một lần trong đời, và sẽ theo ta mãi mãi.

Chia sẻ:

Tên tác giả: Trần Long

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BẠN XƯA

Ngày đầu bỡ ngỡ

Ngày đầu gặp nhau năm 2001, ai cũng còn ngại ngùng, rụt rè. Chỉ một câu hỏi nhỏ, một nụ cười thân thiện đã mở đầu cho tình bạn trong sáng, gắn bó suốt ba năm cấp ba và mãi theo ta đến tận bây giờ.

Chia nhau niềm vui giản dị

Một cây bút mượn vội, một tờ giấy kiểm tra, hay ổ bánh mì chia đôi… tất cả trở thành kỷ niệm quý giá. Chính những điều bình dị ấy đã kết nối chúng ta và làm nên tình bạn không thể nào quên.

Ôn thi cùng nhau

Những đêm hè học nhóm, có bạn căng thẳng giải đề, có bạn ngủ gật rồi trở thành ‘cây hài’ cho cả nhóm. Nhờ có nhau, áp lực thi cử không còn nặng nề, mà trở thành một kỷ niệm đầy ắp tiếng cười.

Kỷ niệm sinh hoạt tập thể

Những buổi tập văn nghệ, những lần tham gia hội thi, ai cũng hết mình, có khi mệt rã rời nhưng lại thấy hạnh phúc. Chính những hoạt động ấy đã làm tình bạn thêm bền chặt, gắn kết cả lớp như một gia đình.

Lời hứa tuổi học trò

Ngày cuối cùng rời ghế trường, chúng ta viết vào sổ lưu bút: ‘Dù mai này xa nhau, tình bạn 2001-2004 sẽ còn mãi.’ Lời hứa tuổi học trò ngây thơ ấy đã đi theo ta đến tận hôm nay, vẹn nguyên và ấm áp.

Những lần gặp lại

Ra trường rồi, mỗi người một hướng, nhưng cứ dịp hè hay tết, lớp lại hẹn gặp nhau. Bao nhiêu năm trôi qua, tiếng cười vẫn trong trẻo, vô tư như ngày nào, làm ta nhận ra tình bạn ấy chưa từng phai nhạt.

Tình bạn vượt thời gian

Thời gian có thể thay đổi dáng hình và cuộc sống, nhưng không thể xóa đi ký ức. Tình bạn khóa 2001-2004 chính là món quà vô giá, để khi nhìn lại, ai cũng thấy lòng mình bình yên và ấm áp.

Pages