CUỘC HỘI NGỘ KHÓ QUÊN SAU 10 NĂM
Thời gian trôi nhanh như cơn gió thoảng. Mới ngày nào còn ngồi bên nhau nơi mái trường cấp 3, mà thoắt cái đã mười năm trôi qua. Năm 2014, tập thể lớp khóa 2001 – 2004 quyết định tổ chức một buổi gặp mặt kỷ niệm tròn một thập kỷ ngày ra trường. Và có lẽ, đó là một trong những cuộc hội ngộ khó quên nhất trong đời mỗi người, khi niềm vui xen lẫn những nỗi buồn, những điều chưa từng kịp nói nay được gửi trao.
Niềm hạnh phúc ngày gặp lại
Ngay từ khi ý tưởng họp lớp được nhóm bạn thân khởi xướng, ai nấy đều háo hức. Những tin nhắn, những cuộc gọi điện rộn ràng nối dài từ Bắc vào Nam, từ thành thị đến miền quê xa xôi. Tất cả cùng chung một tâm nguyện: “Phải gặp lại nhau sau 10 năm xa cách”.
Ngày hội ngộ, sân trường xưa được chọn làm điểm hẹn. Khi từng bóng dáng quen thuộc xuất hiện nơi cổng trường, bao kỷ niệm xưa ùa về. Người thì vẫn dáng vẻ ấy, nụ cười ấy. Người thì đã thay đổi nhiều, trưởng thành và chững chạc hơn. Có bạn đã là công chức nhà nước, có bạn làm kinh doanh, có người đã đi xa lập nghiệp, và cũng có bạn trở về quê hương gắn bó. Nhưng dù thế nào đi nữa, trong khoảnh khắc ấy, tất cả như trở lại làm học trò mười bảy tuổi, vô tư và trong sáng.
Những cái ôm, những giọt nước mắt
Buổi gặp gỡ không chỉ là dịp vui, mà còn là nơi để sẻ chia. Có người từng trải qua khó khăn, từng mất mát, nay tìm thấy sự đồng cảm từ bạn bè. Có người mang trong mình bao dự định dang dở, những hoài bão chưa thành, giờ mới dám giãi bày cùng tri kỷ một thời. Và cũng có những điều chưa từng được nói suốt những năm tháng xa cách, nay mới có cơ hội cất lời.
Ôn lại chuyện xưa
Rồi những câu chuyện ngày xưa lần lượt được khơi lại. Ai đó nhắc đến giờ ra chơi rộn rã, nhắc đến những bài kiểm tra bất ngờ khiến cả lớp hồi hộp, hay những buổi trốn tiết ngồi cười khúc khích trong thư viện. Có người nhắc đến thầy cô đáng kính – những người đã dìu dắt tuổi trẻ non nớt, để hôm nay mỗi đứa học trò đều trưởng thành.
Đặc biệt, không thể thiếu những câu chuyện vụng dại của tuổi học trò: những rung động đầu đời, những lá thư chuyền tay còn ngập ngừng dấu mực tím. Cả lớp bật cười khi nhớ lại lần cô giáo điểm danh nhầm, hay kỷ niệm cả lớp bị phạt quét sân vì quá ồn ào. Bao điều tưởng chừng đã ngủ yên, nay sống lại rực rỡ hơn bao giờ hết.
Niềm vui xen lẫn nỗi buồn
Dĩ nhiên, buổi gặp gỡ không chỉ toàn niềm vui. Có những gương mặt không thể trở lại vì bận rộn, vì xa xôi, hay thậm chí vì đã mãi mãi đi xa. Khi nhắc đến họ, ai nấy đều trầm lặng, mắt ngân ngấn lệ. Nhưng chính trong nỗi buồn ấy, tình cảm bạn bè càng trở nên thiêng liêng và sâu đậm hơn.
Buổi tiệc nhỏ hôm đó rộn rã tiếng cười, có ca hát, có nhảy múa, có cả những trò chơi “quay về tuổi học trò”. Nhưng ẩn sâu trong từng ánh mắt, vẫn còn đó chút luyến lưu, chút tiếc nuối. Bởi tất cả đều hiểu rằng, sau hôm nay, lại mỗi người một ngả đường, chưa biết khi nào mới có thể tụ họp đông đủ như thế.
Những lời chưa kịp nói
Kết thúc nhưng không khép lại
Buổi hội ngộ kết thúc trong cái nắm tay bịn rịn, trong lời hẹn “nhất định sẽ còn gặp lại”. Dù mỗi người lại trở về với cuộc sống riêng, nhưng những gì đã trải qua hôm ấy trở thành một dấu mốc không thể phai mờ. Nó nhắc nhở rằng, thời gian có thể làm chúng ta thay đổi, nhưng tình bạn chân thành thì sẽ mãi còn nguyên vẹn.
Mười năm – một chặng đường không ngắn. Buổi gặp mặt năm 2014 không chỉ là dịp hội ngộ, mà còn là khoảng lặng để nhìn lại, để trân trọng những gì đã qua, và để tiếp thêm động lực bước vào tương lai. Những nụ cười, những giọt nước mắt, những câu chuyện chưa kịp nói – tất cả đã hòa quyện thành một kỷ niệm bất diệt trong trái tim của mỗi học trò khóa 2001 – 2004.











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét